Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 294


Trước Sau

Cán bộ Cục Dân chính kiểm tra thấy không có sai sót gì, lấy con dấu đỏ ra hà hơi, ịn vào hộp mực mấy lần, giơ con dấu lên cao.

Lúc này, người nhà họ Vương mới phản ứng lại, đứng dậy đưa tay ra: “Ấy ấy!”

Họ muốn ngăn cản.

Nhưng con dấu đỏ thẫm tượng trưng cho quyền lực công đã hạ xuống!

Ầm.

Hình như tiếng va chạm của nó còn có tiếng vang.

Vang thẳng đến bên tai Ngô Tiểu Linh.

Người nhà họ Vương như bị thôi miên bước ra khỏi thư viện.

Rõ ràng tối qua đã thảo luận để dọa Ngô Tiểu Linh ly hôn. Cô ấy không được phép đi học đại học, nếu không trong nhà không có người nấu ăn và giặt quần áo mấy năm, chẳng phải cưới cô con dâu này về uổng phí sao?

Nhưng, nhưng đã đồng ý chỉ là dọa cô ấy thôi.

Không nói thật sự ly hôn mà.

Sao lại ly hôn rồi?

Muốn gây rắc rối, mấy người đàn ông cường tráng của Bộ Lực lượng Vũ trang đang ở đó.

Mặc dù Nhóm Tứ Khẩu đã bị nghiền nát, phong trào đã kết thúc, nhưng mười năm phong trào này đã để lại những dấu vết không thể xóa nhòa trên cơ thể con người một thời gian.

Dù muốn nhưng cũng không dám thật sự gây chuyện.

Cầm tờ giấy ly hôn, bàng hoàng bước ra.

Vương Kiến Thiết chẳng hiểu sao lại trở thành độc thân, nhà họ Vương tự dưng không còn con dâu.

Đến lúc này vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao lại thành ra thế này?

Trong thư viện, Trịnh Ngải thuyết phục những người khác rời đi và dọn dẹp nơi này.

Chỉ còn lại Ngô Tiểu Linh và bố mẹ cô ấy.

“Dì đừng khóc nữa.” Kiều Vi khuyên mẹ Ngô.

Mẹ Ngô khóc rất nhiều. Con gái bà bây giờ là phụ nữ đã ly hôn, sao không khóc cho được.

“Trong lòng hai người vẫn muốn Tiểu Linh đi học đại học đúng không?” Kiều Vi nói: “Cháu nghe được.”

“Nhưng cá và chân gấu không trộn lẫn được. Hai người đã nhìn thấy thái độ dù cá chết lưới rách cũng phải cắn chặt Tiểu Linh của nhà họ Vương. Tiểu Linh, đưa tay cho bố mẹ cô nhìn xem.”

Bấy giờ mẹ Ngô mới nhìn thấy bàn tay được quấn băng gạc của Ngô Tiểu Linh, bà ngừng khóc và kêu lên: “Làm sao thế này?”

Ngô Tiểu Linh cúi đầu: “Họ nhốt con để không cho con đi học đại học, con đập vỡ kính trèo ra ngoài. Bị đứt tay.”

Bố Ngô cay đắng nói: “Sao họ có thể làm thế được! Có gì không thể nói được à!”

Kiều Vi mỉm cười: “Nô lệ nhà tôi nuôi sắp chạy rồi, không làm trâu làm ngựa cho tôi nữa, nếu là tôi thì cũng sẽ nhốt nô lệ lại.”

Ngô Tiểu Linh im lặng.

Bố Ngô cũng im lặng.

Mẹ Ngô nức nở.

“Cháu biết, mọi người quen coi việc ly hôn là chuyện lớn.” Kiều Vi dựa lưng vào bàn lớn, đứng khoanh tay: “Thật sự nghiêm trọng vậy sao?”

Mẹ Ngô không dám đối mặt với người phụ nữ mạnh mẽ này, vừa rồi chính cô là người đứng ra giải quyết khiến Ngô Tiểu Linh ly hôn.

“Dì à, dì đừng khóc nữa. Dì nghĩ xem, nhà họ Vương không cho Tiểu Linh học đại học, ngoài mấy năm cô ấy không đảm đương việc nhà và sinh con, còn gì nữa không?”

Mẹ Ngô ngừng khóc ngẩng đầu.

Ngô Tiểu Linh nói: “Họ nói nếu con học đại học sẽ không được sống với Vương Kiến Thiết nữa.”

Kiều Vi khịt mũi cười nói: “Nhìn xem, trong lòng người nhà họ Vương hiểu rất rõ. Tiểu Linh vào đại học, khi cô ấy tốt nghiệp sẽ là sinh viên đại học. Nhà trường sẽ sắp xếp cho cô ấy một công việc tốt, lương cao, đãi ngộ tốt hơn. Về sau lương sẽ tăng nhanh hơn người khác. Cả nhà họ Vương biết đến lúc đó Vương Kiến Thiết không xứng với Tiểu Linh nữa rồi.”

Mẹ Ngô và bố Ngô nhìn cô.

Con người lúc này không thể thoát khỏi quan điểm đương thời về hôn nhân. Nếu phụ nữ không có người đàn ông nào cần, bố mẹ cô ấy sẽ cảm thấy như trời sập.

Không tồn tại tư tưởng không kết hôn, độc thân vui vẻ, dù có thì cũng chỉ là số ít.

Tư duy chính thống chủ đạo là vẫn phải bước vào hôn nhân.

Vì vậy, Kiều Vi chỉ có thể an ủi bố mẹ Ngô theo lối suy nghĩ phổ thông.

Thực sự không nhìn nổi vẻ thảm hại của họ, như thể Ngô Tiểu Linh đã chết vậy.

Cô ấy chỉ ly hôn thôi mà.

“Mọi người đừng vội, cho Tiểu Linh thời gian để cô ấy học xong đại học.”

“Khi cô ấy có bằng cấp, được giao một công việc tốt và lương cao, dì lại xem cuối cùng đàn ông và bố mẹ họ sẽ ghét Tiểu Linh vì đã ly hôn? Hay họ sẽ xếp hàng muốn lấy Tiểu Linh?”

“Con người là thực tế nhất.”

Buổi tối Nghiêm Lỗi hỏi về chuyện của Ngô Tiểu Linh, dù sao hôm qua đột nhiên có một người sống đến ở trong nhà, anh cũng muốn biết kết quả thế nào.

Kiều Vi kể lại cho anh những chuyện xảy ra ban ngày.

Biểu cảm trên mặt Sư trưởng Nghiêm hơi tế nhị.

“Sao thế?” Kiều Vi ôm Phù Phù vào lòng hỏi anh.

Phù Phù năm tuổi rồi.

Nhưng Phù Phù không có điều kiện ở bên mẹ hàng ngày như Nghiêm Tương lúc trước.

Khi Phù Phù được bốn tuổi, Nhóm Tứ Khẩu bị lật đổ và bắt đầu lập lại trật tự, Kiều Vi không làm cá mặn được nữa, tích cực chủ động tập trung vào công việc và trở nên bận rộn. Phần lớn thời gian Phù Phù vẫn ở cùng với dì, do dì chăm sóc. Hai mẹ con chỉ có thể dành thời gian bên nhau khi đi làm về vào buổi tối.

Sư trưởng Nghiêm ngập ngừng nói: “Em cứ vậy… Làm người ta ly hôn à?”

“Vậy thì sao?” Kiều Vi nói: “Họ đã nhốt cô ấy lại. Cô ấy là người, có tâm nguyện của mình, cô ấy không phải thịt nhà họ Vương mua ở chợ về, cô ấy là một người sống.”

Nghiêm Lỗi nói: “Có thể không ly hôn thì tốt nhất vẫn đừng ly hôn.”

Kiều Vi liếc anh: “Hôn nhân chất lượng kém không bằng độc thân chất lượng cao.”

“Hơn nữa, nếu Tiểu Ngô còn muốn kết hôn thì đợi cô ấy tốt nghiệp đại học và hoàn thiện bản thân, bảo đảm có thể tìm được người tốt hơn chồng cũ.”

Kể cả là vì tiền lương và tương lai của cô ấy, sẽ có rất nhiều người đàn ông sẵn sàng cưới cô ấy.

Thật ra đàn ông rất thực tế.

Vào thời điểm này không có cái gọi là hám của, nhưng dù có thời đại có cái gọi là coi trọng đồng tiền hay không thì đàn ông luôn như vậy. Đừng nhìn những người đàn ông thường chụp cái mũ hám tiền cho phụ nữ, chính họ là người thực tế hơn bất kỳ ai khác.

Những người đàn ông chỉ nói với bạn về tình yêu mà không nói về bánh mì hiểu sâu sắc rằng họ không đủ khả năng mua bánh mì nên họ dùng tình yêu để lừa dối và gài bẫy bạn.

Khi bạn tập trung vào tình yêu, anh ta lại đang nghĩ xem liệu việc bạn là lực lượng lao động có thể kiếm cho anh ta nửa ổ bánh mì hay không.

Nghiêm Lỗi hơi lơ đãng.

Đến giờ đi ngủ buổi tối, Kiều Vi kể chuyện cho Phù Phù. Đây cũng là khoảnh khắc thân mật nhất mỗi ngày của hai mẹ con.

Khi Kiều Vi trở lại phòng ngủ, Nghiêm Lỗi vẫn chưa ngủ, còn thức chờ cô.

Lúc này thời đại đã tiến bộ, ba chuyển một vang đã thay thế ba mươi sáu chân năm xưa. Mức sống của người dân đã được cải thiện rất nhiều.

Trong nhà có ghế sofa, cũng có bàn trang điểm.

Kiều Vi ngồi ở bàn trang điểm chải tóc, nhìn anh qua gương: “Anh ngập ngừng cái gì? Anh muốn nói gì.”

Nghiêm Lỗi ho khan hỏi: “Sao em không đi thi?”

Anh nói thêm: “Nếu em thi đỗ, anh nhất định sẽ hỗ trợ em đi học.”

Kiều Vi cười quay người lại: “Anh bạn tốt, chắc anh đã nghẹn điều này rất lâu rồi phải không?”

E rằng anh đã để trong lòng từ khi nhà nước thông báo khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học.

Anh chỉ hỏi sau khi thông báo nhập học được gửi đi.

Kiều Vi nhấc chăn lên giường.

“Đi học có hai mục đích.”

“Một là tiếp thu tri thức.”

“Hai là lấy được bằng cấp, làm bước đệm cho công việc.”

“Em không cần cả hai thứ đó.”


Chương 294
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294