Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 97


Trước Sau

Chương 97: Cậy trọng sinh

Đi dạo một lúc thì Lâm Tịch Tịch chia tay Tiểu Trương, sau đó về nhà.

Trong nhà không có ai, mọi người vẫn đang đi dạo trên chợ, thống nhất là ăn trưa ở đó. Cô ta cũng không muốn nấu cơm nên nằm cả buổi chiều.

Lúc chị Dương và đoàn trưởng Triệu ôm bé Năm quay về, nhìn thấy cô ta, họ còn tưởng cô ta bị bệnh.

Uể oải lắm, chuyện gì thế này.

Tối đó Lâm Tịch Tịch không nấu cơm, chỉ nằm ở trong phòng, chị Dương mang cơm vào phòng cho cô ta: “Cháu sao vậy? Có ăn nổi không? Hay là đi lên bệnh viện thị trấn kiểm tra. Không được nữa thì lên bệnh viện huyện.”

Chị chồng cũng xem như là nửa mẹ chồng đã giao con gái cho bọn họ. Thân là em dâu, chị ta không dám để cháu gái ngoại ở nhà mình xảy ra chuyện.

Lâm Tịch Tịch nhận lấy, nhưng lại không ăn.

Chị Dương thấy có điều không ổn nên ngồi xuống cạnh cô ta: “Có chuyện gì thì cháu cứ nói, đừng giữ trong lòng, chúng ta cũng đâu phải người ngoài, mợ cũng chỉ mong cháu sống tốt. Nói mợ nghe xem, có phải hôm nay đi với Tiểu Trương không được thuận lợi hay không?”

Lâm Tịch Tịch cậy mình là người trọng sinh nên lúc nào cũng khinh thường người của thời đại này, nhưng lại không dám khinh thường cậu mợ của cô ta.

Vì suốt nửa đời người của cô ta ở kiếp trước, cậu là người duy nhất ở nhà mẹ đẻ mà Lâm Tịch Tịch có thể dựa vào. Thể diện mà cô ta có được ở nhà chồng là nhờ cậu.

Mợ là người rất hiền lành. Tất nhiên về mặt tình cảm, không thể sánh bằng mẹ ruột, nhưng mợ lại là người giúp đỡ cô ta nhiều hơn.

Lâm Tịch Tịch vẫn rất kính nể cậu mợ của mình.

Cô ta cắn môi, thổ lộ tâm sự với mợ mình.

“Cháu biết một người, tiền đồ rất tốt. Cháu vốn có cơ hội xem mắt với anh ấy, nhưng cháu không đi nên bỏ lỡ. Trong lòng cháu rất khó chịu.”

Chị Dương còn tưởng chuyện gì, hóa ra là vì chuyện này.

“À.” Chị ta thở phào nhẹ nhõm: “Không phải đàn ông trên đời này đều chết sạch. Cháu bỏ lỡ một người thì có người khác, còn nhiều người mà. Thứ khác quân khu chúng ta không nhiều, chỉ có quân nhân trẻ tuổi là nhiều!”

Lâm Tịch Tịch vẫn khó chịu: “Mợ không hiểu đâu, tiền đồ của anh ấy cực kỳ tốt.”

Nếu Lâm Tịch Tịch nói thích một người đàn ông trẻ tuổi nào đó, có khi chị Dương còn khó xử. Đằng này cô ta chỉ liên tục lặp lại mấy từ như “tiền đồ anh ấy rất tốt” ,”tiền đồ anh ấy cực kỳ tốt”.

Cũng có nghĩa là không phải Lâm Tịch Tịch thật sự thích người đàn ông này. Cô ta chỉ thấy tiếc nuối vì đã bỏ lỡ cơ hội, trong lòng không thể vượt qua chướng ngại này.

“Vậy thì sao. Cháu còn có thể quay lại tìm người ta sao?” Chị Dương cười giễu: “Cháu cứ luôn miệng nói tiền đồ của người ta tốt. Cháu không nghĩ lại xem, nếu tiền đồ người ta tốt như thế, cháu ở bên người ta, người ta sẽ chú ý đến cháu sao?”

Lâm Tịch Tịch ngẩn ngơ.

“Cháu sao đấy? Cháu chưa từng tiếp xúc với người ta, sao lại cảm thấy chỉ cần gặp mặt thì người ta nhất định sẽ là của cháu?”

“Ngay cả cháu cũng biết thanh niên này có tương lai tốt đẹp. Lúc ấy không thiếu gì người muốn gả con gái cho cậu ta, nào đến lượt cháu?”

“Là người đàn ông có tham vọng, cháu xem chú Nghiêm của cháu cũng là người như thế. Cậu ấy không thèm để ý đến gái nhà quê, nhất quyết muốn cưới người thành phố. Thế đó, cháu có đi gặp cũng vô dụng thôi.”

Chị Dương thuận miệng đưa ra ví dụ, lại nhắc đến Nghiêm Lỗi.

Nhưng chị ta nào biết mình chó ngáp phải ruồi, cái người “tiền đồ cực kỳ tốt” mà Lâm Tịch Tịch tiếc nuối vì bỏ lỡ chính là Nghiêm Lỗi.

Lâm Tịch Tịch ngây ra.

Trước khi chết, cô ta nghe mợ kể người đàn ông năm đó cô ta không chịu đi xem mắt sau này lại trở thành người đại phú đại quý. Lâm Tịch Tịch hối hận đến xanh ruột.

Cái mà cô ta tiếc nuối chính là bỏ lỡ.

Nhưng cô ta bỏ lỡ cái gì? Từ trước đến giờ, cô ta cảm thấy thứ mình bỏ lỡ chính là cuộc sống giàu sang của phu nhân quan chức.

Cho đến lúc nãy, lời nói của chị Dương khiến cô ta tỉnh táo lại. Thực ra, cô ta chỉ bỏ lỡ cơ hội đi xem mắt… cho dù cô ta thật sự đến buổi xem mắt ấy, với con mắt của Nghiêm Lỗi, chắc gì đã thích cô ta.

Thật trùng hợp, cả Lâm Tịch Tịch lẫn Nghiêm Lỗi đều nhất quán trong việc này, bọn họ đều một mực theo đuổi “người thành phố”.

“Này? Này?” Chị Dương lắc lắc bả vai Lâm Tịch Tịch, hơi sợ: “Tịch Tịch! Tịch Tịch!”

Hai mắt Lâm Tịch Tịch mở to.

Hóa ra cuộc sống phú quý kia chưa chắc là của cô ta. Cũng đúng, cô ta trọng sinh, vậy mà vợ của Nghiêm Lỗi vẫn đang sống khỏe mạnh. Không phải ông trời đang muốn nói cho cô ta rằng, phú quý của Nghiêm Lỗi ở kiếp này chẳng phải của cô ta à.

Mục tiêu của Lâm Tịch Tịch từ lúc trọng sinh đến giờ bỗng nhiên sụp đổ. Chấp niệm trong lòng bỗng tiêu tan, cô ta đột nhiên hoảng hốt.

Cô ta không ăn cơm, chỉ nói với chị Dương là muốn ngủ một giấc.


Chương 97
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294