Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 133


Trước Sau

Nghiêm Tương nhìn bố mình cầm quyển sách mà cậu bé đọc lúc chiều với vẻ thổn thức vì khổ tận cam lai: “?”

Nghiêm Lỗi lật sách, cảm thấy nó rất thú vị.

Bởi vì trong sách có rất nhiều nội dung mà anh đã biết từ nhỏ. Thật ra cũng không có ai cố ý dạy cái này, nhưng trẻ con nông thôn ngày nào cũng đi sau mông người lớn để làm việc, dần dần tích lũy được rất nhiều kiến thức.

Đối với họ thì mấy thứ này chính là kiến thức thông thường.

Vậy mà hiện giờ nó lại được in thành chữ, biến thành sách.

Nghiêm Lỗi tiếp tục lật xem, phát hiện trong sách còn có cả những điều mà anh không biết.

Thật ra Kiều Vi từng đọc qua rồi, với người thành phố không phân biệt được ngũ cốc thì chẳng khác gì đang đọc thiên thư, nhưng Nghiêm Lỗi là người nhà nông thì lập tức nhập tâm vào quyển sách.

“Hóa ra là như thế này.”

“Thật vậy ư?”

“Rốt cuộc thì cái Kali này là gì? Phân kali này chỉ có thể mua ở công xã sao? Tự ủ không được à?”

Anh đang chăm chú bỗng nghe thấy tiếng Kiều Vi gọi: “Nghiêm Lỗi!”

Nghiêm Lỗi quay đầu nhìn.

Kiều Vi mặc sơ mi trắng, quần lục quân, dây lưng da màu nâu siết chặt quanh vòng eo thon thả của cô.

Cô còn đeo chéo cái túi bộ đội màu xanh nữa.

Mặt mày rạng rỡ, xinh đẹp đứng dưới mái hiên.

Thoáng chốc, dường như có thứ gì đó vừa đánh mạnh vào trái tim Nghiêm Lỗi.

Anh thấy người mình đang nóng lên, miệng khô khốc, lại lo lắng không dám động đậy.

Giống như bị đóng đinh tại chỗ vậy.

Mãi đến khi Kiều Vi hỏi: “Có đẹp không?”

Cô cầm túi, xoay người cho anh nhìn phía sau lưng rồi lại xoay người lại.

Cuối cùng Nghiêm Lỗi cũng thở được, có thể hô hấp bình thường.

“Có đẹp không thế?” Kiều Vi hỏi: “Anh nói gì đi chứ.”

“Đẹp.” Nghiêm Lỗi nói xong, bỗng cảm thấy một chữ này không đủ để miêu tả cảm giác của anh lúc này, tiếc là vốn từ của anh không đủ. Anh suy nghĩ một lúc rồi đưa ra lời nhận xét phù hợp nhất: “Giống như thiếu nữ.”

Kiều Vi tức cười: “Giống cái gì mà giống, em vốn là thiếu nữ.”

Vậy mà Nghiêm Lỗi còn cãi: “Đã kết hôn, đã làm mẹ rồi…”

“Đó là bởi vì kết hôn sớm.” Kiều Vi nói: “Tính theo tuổi tác thì em vẫn là thiếu nữ!”

Đúng thế thật, nếu ở đời sau thì đây là độ tuổi còn chưa tốt nghiệp đại học, chẳng phải là thiếu nữ ư.

Nhưng ở đây thì chưa tốt nghiệp cấp ba đã kết hôn, đã làm mẹ từ sớm.

Thật là bất đắc dĩ.

Nếu không, với tuổi của cô và Nghiêm Lỗi hiện tại thì chính là thời gian đẹp nhất để yêu đương.

Quân phục xanh và sơ mi trắng, tay nắm tay, đẹp biết bao.

Tuy không thể yêu đương, nhưng quân phục xanh và sơ mi trắng, mỗi người dắt một tay của Nghiêm Tương, gia đình ba người hòa thuận vui vẻ đi về hướng đại viện cũng rất tốt đẹp.

Lúc này đang là giờ cơm, nhà nào cũng có khói bếp bốc lên, trên đường vắng vẻ.

Thi thoảng gặp phải một hai người, tất cả đều không nén được nhìn lâu hơn.

Kiều Vi không để ý, nhưng khi bất ngờ quay đầu, cô phát hiện Nghiêm Lỗi cũng đang nhìn cô.

Thấy cô quay mặt sang nên Nghiêm Lỗi vội vàng quay đi.

Kiều Vi: “?”

“Trời nóng lắm à?” Kiều Vi buồn bực: “Sao mặt anh đỏ thế?”

“Hơi nóng thật.” Nghiêm Lỗi kéo cổ áo: “Hôm nay nóng hơn hôm qua.”

Kiều Vi không cảm thấy nóng hơn hôm qua, huống chi hiện giờ đã là chạng vạng, mặt trời sắp lặn, ánh nắng cũng không chói chang như ban ngày nữa. Cô nói: “Chắc là do quân phục dày, haizz, sao anh không thay bộ khác rồi hẵng đi.”

Nghiêm Lỗi: “Anh quên mất.”

Bọn họ đến nhà ăn đại viện, lấy hộp cơm ra gọi đồ ăn.

Kiều Vi vỗ vỗ cái túi xách mới: “Đúng là đựng được nhiều đồ thật.”

Vô cùng thực dụng.

Có người bưng hộp cơm, miệng cắn bánh bao đi qua, khi nhìn thấy Kiều Vi, mắt người đó không rời ra được, miệng cũng vô thức há ra, làm cái bánh bao rơi xuống đất.

Người nọ kêu “ai da” một tiếng rồi ngồi xổm xuống nhặt.

Kiều Vi quay đầu nhìn thoáng qua: “Gì thế nhỉ?”

Nghiêm Lỗi bình tĩnh nói: “Không có gì, người kia đánh rơi bánh bao.”

Thấy không liên quan gì đến bọn họ nên Kiều Vi lại quay đầu gắp thêm một miếng thịt vào hộp cơm của Nghiêm Tương.

Nghiêm Lỗi liếc nhìn người kia.

Vừa nãy anh đã thấy người đó nhìn chằm chằm vào vợ anh, còn nhìn không chớp mắt nữa.

Người nọ đang chột dạ nhìn qua, đụng phải ánh mắt của Nghiêm Lỗi thì mặt đỏ bừng, cầm bánh bao đi mất.

Nghiêm Lỗi khẽ hừ một tiếng trong lòng.

Anh lại nhìn vợ mình, đúng là chẳng khác gì thiếu nữ chưa lập gia đình.

Người nhà của cán bộ cấp doanh trưởng đều khá trẻ, loại trang phục được bọn họ ưa thích nhất chính là váy liền. Hơn nữa, váy liền thời đại này thường được làm từ vải in hoa.

Không, nói sai rồi, phải là hầu như tất cả trang phục nữ hiện giờ đều được làm từ vải in hoa mới đúng.

Giữa một đống hoa cỏ, sơ mi trắng và quần lục quân đúng là rất thanh lịch, nổi bật.

Sau khi ăn cơm xong, trong suốt đoạn đường từ nhà ăn đến cổng đại viện, luôn có mấy người đàn ông ra ngoài đi dạo cố ý vô tình nhìn chằm chằm vào Kiều Vi.

Kiều Vi đến từ đời sau, tất nhiên không cảm thấy mấy ánh mắt đó có vấn đề gì.

Nếu là đời sau thì còn có người bước tới xin cách liên lạc nữa.

Nhưng cô thực sự cảm thấy Nghiêm Lỗi rất lạ.

“Hôm nay anh sao thế?” Kiều Vi còn đặt tay lên trán anh để thử nhiệt độ.

Cũng không sốt mà.

Nghiêm Lỗi kéo tay cô xuống dưới, tranh thủ lúc trời tối, không có nhiều người, anh không buông tay cô ra mà bạo dạn nắm lấy tay cô.

Kiều Vi dắt tay Nghiêm Tương.

Nghiêm Tương: “Con và bố cùng dắt tay mẹ!”

Cậu bé nói vậy làm Nghiêm Lỗi càng to gan hơn: “Đúng vậy, chúng ta dắt tay mẹ nhé.”

Anh cứ cầm tay cô suốt đường về nhà, không nỡ buông ra.

Kiều Vi rút tay: “Em nấu nước bồ kết rồi, anh gội đầu giúp em đi.”

Nghiêm Lỗi chỉ thấy lòng bàn tay trống rỗng, anh xoa xoa ngón tay: “Được.”

Cô đã nấu nước bồ kết trước khi Nghiêm Lỗi về nhà, để đến hiện tại là vừa ấm.

Nghiêm Lỗi cầm chậu, cẩn thận, nhẹ nhàng đổ nước xuống, Kiều Vi vừa gội đầu vừa nói: “Cánh tay em không ổn rồi, bắt đầu nhức nhức.”

Nghiêm Lỗi nói: “Để anh xoa bóp cho em.”

Giọng anh trầm ấm như bài ca muộn buổi chiều tối, chất chứa đầy cảm xúc.

Tầm mắt anh dừng lại trên cổ Kiều Vi, sau đó lại từ từ lướt qua cần cổ thon dài, bả vai mảnh mai và làn da trắng như tuyết của cô.

Mắt anh dừng lại, dính chặt vào đó.

Nhưng Kiều Vi hoàn toàn không phát hiện ra.

Càng đến gần giờ đi ngủ buổi tối, Nghiêm Lỗi càng cảm thấy căng thẳng khó nói nên lời.


Chương 133
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294