Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 16


Trước Sau

“Anh xem, anh hơn người ta mười tuổi đấy, già rồi.” Kiều Vi trìu mến nói: “Hơn nữa, cô là cháu gái của anh Triệu, kém chúng tôi một bậc. Anh Nghiêm, không phải nông thôn các anh chú trọng thứ bậc nhất sao?”

Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “nông thôn”.

Nghiêm Lỗi cảm thấy Kiều Vi lại đang coi thường xuất thân nông thôn của anh. Anh lạnh lùng đáp trả Kiều Vi: “Đó gọi là lễ nghĩa. Thứ bậc mà loạn là không biết lễ nghĩa.”

Lâm Tịch Tịch đỏ mặt tía tai vì những lời nói đó.

Bởi vì nông thôn rất coi trọng thứ bậc, cho dù ông chú mới mười tuổi, còn cháu đã ba mươi tuổi, thì cũng phải gọi là ông chú, không được gọi bừa bãi. Nếu không là không biết lễ nghĩa.

Lâm Tịch Tịch mang tâm tư riêng, muốn ngang hàng với Nghiêm Lỗi. Nếu cô ta lấy Nghiêm Lỗi thì không sao, nhưng bây giờ cô ta chưa lấy Nghiêm Lỗi, tính thứ bậc theo đoàn trưởng Triệu thì đúng là cô ta kém một bậc, gọi bừa chị dâu chính là không biết lễ nghĩa.

Không ngờ lại bị Nghiêm Lỗi làm mất mặt.

Kiều Vi nghiêm mặt nói: “Anh mau nhận lấy đồ trong tay Tiểu Lâm đi.”

Nghiêm Lỗi vừa quay người đã thấy Lâm Tịch Tịch vẫn ngơ ngác đứng đó, tay còn bưng cái tô tráng men. Thực ra chỉ cần đi hai bước là có thể đặt lên bàn, không hiểu sao cô ta không bước tới, mà cứ ngây ra đứng đó đợi anh nhận.

Cảm thấy đứa cháu này của anh Triệu hơi… không được thông minh cho lắm.

Nghiêm Lỗi tiến đến nhận lấy cái tô tráng men: “Cảm ơn. Chuyển lời cảm ơn chị dâu giúp tôi nhé.”

Kiều Vi cố ý nói: “Hay là Tiểu Lâm ngồi lại ăn cùng luôn?”

Một câu nói đã đánh thức Lâm Tịch Tịch, cô ta hơi gượng gạo nói: “Không cần đâu, ở nhà còn đang chờ tôi về ăn cơm.”

Kiều Vi lập tức nói: “Vậy cô đi thong thả nhé”

Lần này không đi cũng không được.

Lâm Tịch Tịch nhìn Kiều Vi, người phụ nữ đáng lẽ đã chết này không hề nao núng nhìn lại, ánh mắt dường như nhìn thấu được gì đó.

Ngược lại, vì mang trong mình bí mật lớn là được trọng sinh nên Lâm Tịch Tịch bất an, vội xoay người rời đi.

Trên đường trở về, cô ta vẫn còn trong trạng thái bàng hoàng, người đáng lẽ phải chết sao lại còn sống, chẳng lẽ…

Trong đầu cô ta nảy ra một ý nghĩ: chẳng lẽ vợ Nghiêm Lỗi cũng trọng sinh?

Nghiêm Lỗi không để ý đến Lâm Tịch Tịch, chỉ coi cô ta là con gái của gia đình chiến hữu giúp bưng bát canh mà thôi. Làm sao anh biết được Kiều Vi và Lâm Tịch Tịch đã giao chiến một trận.

Kiều Vi thấy anh như vậy, hơi yên tâm.

Dù sao đây cũng là thế giới xuyên sách, cô sợ Nghiêm Lỗi bị cốt truyện điều khiển cuộc sống, sẽ không tự chủ được và bị Lâm Tịch Tịch hấp dẫn. Hiện tại xem ra không phải như vậy.

Lâm Tịch Tịch không hạnh phúc ở kiếp trước được trọng sinh trở về, muốn sống một cuộc sống thoải mái, Kiều Vi có thể hiểu được.

Nhưng Kiều Vi đã vất vả lắm mới có được gia đình, có được tổ ấm, cũng không muốn bị làm tốt thí.

Cô cũng không muốn rơi vào cảnh phụ nữ đấu đá nhau, nhưng cả hai bọn họ biết thời đại này sẽ có mười năm mưa gió bão táp, càng biết tương lai của nam chính sẽ như thế nào.

Dù không muốn đấu đá, Kiều Vi cũng không thể để lợi ích mà mình đang nắm giữ bị người khác cướp mất.

Nữ chính muốn sống một cuộc sống thoải mái, nhưng không thể lấy việc hy sinh cô làm tiền đề.

Nghiêm Lỗi gọi Nghiêm Tương ra ăn cơm.

Kiều Vi nói với anh: “Chậu tắm nặng quá, em không bê nổi.”

Nghiêm Lỗi cúi đầu cạy nắp hộp cơm: “Em cứ để đó, ăn xong anh bê.”

Anh quay lại nhìn cô, cau mày: “Em mặc áo sơ mi của anh làm gì?”

Kiều Vi kéo góc áo sơ mi: “Áo của em mặc không thoải mái.”

Cô nhìn vào tủ quần áo, chất liệu quần áo của cô hầu hết là sợi hóa học, còn áo sơ mi của Nghiêm Lỗi là cotton nguyên chất.

Vải sợi hóa học mặc rất khó chịu, cô bèn lấy một chiếc áo sơ mi mỏng mùa hè của Nghiêm Lỗi mặc vào.

Xắn tay áo lên, vạt áo buông xõa. Anh cao như vậy, cỡ lớn, mặc rất rộng rãi, thoáng khí thấm mồ hôi, thoải mái.

Nghiêm Lỗi bắt chước nói: “Áo của em không thoải mái?”

Giọng điệu mỉa mai, như thể rất buồn cười.

Kiều Vi ngạc nhiên, đang định hỏi anh có ý gì thì anh nói: “Quần áo của em toàn là vải lụa.”

Tin tức chồng chất trong đầu được kích hoạt, Kiều Vi bừng tỉnh.

Hóa ra vải sợi hóa học ở thời đại này là thứ tốt.

Mua vải cotton cần phiếu vải. Hơn nữa vải cotton lại không bền. Người dân thời này không có nhiều quần áo, chỉ có hai hoặc ba bộ mặc đi mặc lại, rất dễ rách.

Còn vải sợi hóa học lại là một thứ mới của thời đại mới, có độ rủ tốt, khó nhăn, được gọi là “vải lụa”.

Vải lụa không cần phiếu vải, nhưng giá lại đắt hơn vải cotton. Người dân bình thường không mua nổi.

Vì vậy, có một câu nói cửa miệng là “mặc vải lụa, nhìn là biết cán bộ lớn”.

Kiều Vi hiểu ý mỉa mai trong lời nói của Nghiêm Lỗi, phần lớn quần áo trong tủ của cô là vải lụa.

Nói cách khác, Nghiêm Lỗi thực sự không bạc đãi nguyên chủ về mặt vật chất.

Nhưng nguyên chủ lại bỏ đi theo người khác.

Kiều Vi thực sự đau đầu. Bởi vì người bỏ đi thực ra không phải cô, nhưng bây giờ cô thay thế nguyên chủ, nên những việc nguyên chủ làm đương nhiên sẽ tính lên đầu cô.

Cô cười bất lực, định vào bếp lấy bát đũa, Nghiêm Lỗi đột nhiên hỏi cô: “Em có mặc quần không?”

Kiều Vi vén vạt áo sơ mi lên: “Mặc quần đùi.”


Chương 16
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294