Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 260


Trước Sau

Ông ấy và Nghiêm Trụ không biết Kiều Vi ngày ngày đưa mẹ chồng đến khoa phụ khoa điều trị. Bệnh kín khiến mẹ Nghiêm Lỗi bối rối nhiều năm cũng đã dứt điểm khỏi hẳn.

Bà ấy và Kiều Vi lại đến nhà tắm tắm rửa. Lần này cảm giác mình không còn mùi lạ nữa thật.

Cơ thể cũng nhẹ nhàng khoan khoái.

Kiều Vi đến trạm điện thoại gọi một cuộc điện thoại đường dài cho Nghiêm Lỗi, không nối máy trực tiếp với Nghiêm Lỗi mà chỉ nhắn lại cho anh rằng: Đưa bố mẹ và anh cả tới tỉnh lị chạy chữa, đã chữa xong, hết thảy thuận lợi, chớ hoài nhớ mong.

Thông tín viên quân đội truyền tin cho Nghiêm Lỗi xong thì quay mặt sang nói với người khác: “Trước đây toàn nghe đoàn trưởng Nghiêm là một người bị vợ quản chặt, vợ yếu ớt mong manh, cái gì cũng không làm. Nhưng người ta lại biết viết văn, xem này, đoàn trưởng Nghiêm không trích nổi thời gian, nữ đồng chí người ta lặn lội đường xa dẫn bố mẹ chồng lên tỉnh lị khám bệnh.”

Thời này, muốn đến thăm tỉnh lị phải mất nhiều năm liền, muốn đến thăm Thượng Hải có khi phải tốn cả đời.

Nghiêm Lỗi không thấy vợ mình yếu ớt mong manh đến độ ‘cái gì cũng không làm’. Mình anh mới biết vợ mình giỏi giang, nhiều sáng kiến ra sao.

Nhưng dù biết vậy, khi cô đưa con đi xa nhà, lại được gửi gắm trách nhiệm lớn lao, anh vẫn khó tránh khỏi lo lắng.

Mấy hôm trước, bí thư thôn gọi điện thoại cho anh, nói với anh rằng đã nhận tiền quyên góp, sau đó là chuyện Kiều Vi dẫn bố mẹ anh và Nghiêm Trụ lên tỉnh lị.

Lên tỉnh lị phải để Kiều Vi liên hệ anh. Đợi vài ngày, cuối cùng cũng nhận được lời nhắn. Lần này anh yên tâm hẳn.

Kiều Vi bận rộn ở tỉnh lị bên kia, Nghiêm Lỗi đảm nhiệm vai trò đại biểu quân đội huyện Bác Thành cũng không rảnh rỗi.

Hôm nay tổ chức đại hội. Chủ nhiệm Quan – người đứng đầu huyện Bác Thành đang phát biểu dõng dạc hùng hồn trên bục.

Nghiêm Lỗi ngồi tại dãy đầu tiên ngay dưới bục, hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua.

Hoàng Tăng Nhạc cũng nghiêng đầu nhìn thoáng qua chỗ anh.

Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau. Đôi bên khẽ gật đầu với nhau.

Chủ nhiệm Quan đang được thời tỏa sáng thì bỗng có người xông vào hội trường, la lớn: “Tôi muốn tố giác! Quan Đồ Vĩ nhận hối lộ của người ta! Cho người ta đi cửa sau để chạy việc! Ông ta còn ngủ con gái vợ người khác, có quan hệ bất chính!”

“Ông ta có quan hệ bất chính!”

Chủ nhiệm Quan đứng đực ra!

Đến khi định hình lại, muốn quát to, có người trong thính phòng đã đứng lên: “Tôi biết chuyện này! Ông ta có quan hệ bất chính!”

Lại có thêm người đứng dậy: “Ông ta tha hóa từ lâu rồi! Sớm đã tách biệt khỏi quần chúng nhân dân!”

“Ông ta đã tha hóa, thành kẻ lạm chứng lạm quyền.”

“Đời sống của ông ta cực kỳ thối nát! Quan hệ nam nữ bừa bãi!”

“Đả đảo ông ta!”

“Đả đảo ông ta!”

Chủ nhiệm Quan hoảng sợ nhìn xuống dưới bục: “Các người…! Các người…! Nói vớ va vớ vẩn! Tôi không hề làm vậy!”

Thế nhưng mọi người đã xông lên bục chủ tịch, đè ông ta lại.

Chủ nhiệm Quan khản giọng kêu: “Thả tôi ra! Nói vớ va vớ vẩn! Tôi không hề làm vậy! Người đâu! Tăng Nhạc! Tăng Nhạc!”

Hoàng Tăng Nhạc đứng dậy từ trong đám đông.

“Quan Đồ Vĩ đã tách biệt với quần chúng nhân dân.” Anh ta bước lên bục chủ tịch. “Ông ta thối nát, tham ô, tác phong sinh hoạt có vấn đề. Còn ai khác biết tình hình ra sao, hiện giờ có thể tố giác.”

Mọi người đồng loạt đứng dậy.

Cảm xúc của quần chúng hết sức kích động.

Mặc dù tác phong của bí thư Mạnh đanh thép nhưng bí thư Mạnh cũng đem đến phúc lợi thực tế cho mọi người. Thời bí thư Mạnh còn tại nhiệm, các nhân viên công vụ của ủy ban huyện thật sự đã nhận được phúc lợi.

Nhà ở, củi gạo mắm muối, nhiên liệu, vải vóc, xà phòng, nồi chén gáo bồn, thịt heo, v.v Bí thư Mạnh cho mọi người không biết bao nhiêu phúc lợi.

Mọi người đều nhớ rõ.

Một tay ông ta đẩy mạnh việc sáp nhập huyện trấn, sửa đường, thông xe, gia tăng cương vị công tác. Huyện Bác Thành phát triển rõ mồn một.

Bí thư Mạnh tại nhiệm, mọi người đều nghe theo.

Quan Đồ Vĩ này đã làm được gì cho họ? Làm được gì cho Bác Thành?

Chuyện tốt chẳng nghĩ nổi một vài, chuyện thiếu đạo đức nhiều vô kể.

Ông ta thì làm người đứng đầu cái gì chứ.

Nghiêm Lỗi đội chiếc mũ đang cầm trên tay ngắm nghía lên đầu.

“Giữ gìn trật tự.” Anh lên tiếng.

Cấp dưới của anh kiểm soát hiện trường, xoa dịu quần chúng: “Tới lần lượt từng bước một.”

Nhưng đã ngó lơ Quan Đồ Vĩ đang bị ẩu đả.

Nghiêm Lỗi im lặng lùi sang bên cạnh đám đông, đút hai tay vào túi, âm thầm quan sát mọi chuyện diễn ra trên bục chủ tịch.

Hoàng Tăng Nhạc đứng trên bục kiểm soát toàn hội trường, ánh mắt anh ta hướng sang đây.

Nghiêm Lỗi hơi nghển cằm.

Hoàng Tăng Nhạc cũng hơi nghển cằm.

Cũng có người tinh mắt thấy được, vì vậy hiểu rõ. Ủy ban cách mạng huyện Bác Thanh mới thành lập không lâu thế mà đã phải cải tổ tiếp.

Nghiêm Lỗi tiếp tục nhìn thoáng qua Quan Đồ Vĩ. Người đàn ông dám cả gan dùng mưu mẹo đê hèn thầm hại Kiều Vi này đã bị đánh cho mặt đầy máu.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Người không động ta, ta không động người.

Anh lặng thinh, khẽ nhấn vành nón xuống, rời khỏi hội trường.

Cha Nghiêm Lỗi ở lại bệnh viện Nhân Dân 1 nửa tháng.

Đáng lý không cần lâu đến vậy, tuy nhiên viện trưởng làm việc cẩn trọng, thấy Kiều Vi cũng không thiếu tiền nên thương lượng với cô cho bệnh nhân ở thêm vài ngày để điều trị.

Kiều Vi đồng ý luôn.

Một trong số những lý do cô ra ngoài lần này chính là để tránh khỏi cuộc tranh giành loạn lạc tại huyện Bác Thành bên kia. Cô cũng muốn ở bên ngoài lâu thêm chút, không muốn về sớm như vậy.

Bác sĩ nữ khoa phụ khoa vốn tưởng mẹ Nghiêm Lỗi sẽ nhanh chóng rời khỏi tỉnh lị, kết quả bà ấy vẫn ở lại đây nên dứt khoát tiến hành liên tục ba đợt trị liệu cho bà ấy.

Dù sao thì ở bệnh viện cũng có dụng cụ chuyên môn, hiệu quả khử trùng mạnh hơn để bà lão về lại vùng nông thôn tự xử lý nhiều.

Cơ thể mẹ Nghiêm Lỗi đã hết mùi lạ, cảm giác khó chịu cũng biến mất.

Kiều Vi rảnh rỗi, thực sự dẫn bà ấy đi kiểm tra sức khỏe tổng quát, tranh thủ điều trị một số bệnh cũ lâu năm luôn.

Sau phẫu thuật, bố Nghiêm Lỗi không thể cử động mấy ngày nay. Ban ngày, mẹ Nghiêm Lỗi cũng qua chăm sóc, buổi tối thì để Nghiêm Trụ trông nom. Sau khi rút ống dẫn lưu, nhìn chung bố Nghiêm Lỗi có thể tự lo liệu. Nghiêm Trụ cũng không vất vả, càng khỏi cần mệt đến mẹ Nghiêm Lỗi.

Tóm lại, đến khi bố Nghiêm Lỗi có thể xuất viện, ông ấy phát hiện sắc mặt bà nhà hồng hào, làn da dường như mịn màng hơn hẳn, người trông trẻ lên vài tuổi liền.

Cha Nghiêm Lỗi: “?”

Mẹ Nghiêm Lỗi hơi xấu hổ: “Hầy, Kiều Vi nhất quyết muốn bôi dầu dưỡng ra lên mặt tôi. Mùa hè nóng nực thế này, ông nói bôi làm gì kia chứ.”


Chương 260
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294