Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 79


Trước Sau

Chương 79: Bánh quy

Kiều Vi phì cười, oán trách: “Bánh quy sao ăn sáng được chứ.”

Sao có thể lấy bánh quy lừa trẻ con đó là đồ ăn sáng được, con nít còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà.

Nghiêm Lỗi không đồng ý: “Sao lại không được. Cứ cho Tương Tương ăn bánh quy vào buổi sáng, con nhà người khác hâm mộ nó chết đi được đấy.”

Kiều Vi mới sực nhớ ra, ở thời này bánh quy là đồ tốt.

Trong lòng cô hơi rục rịch hỏi: “Nhà chúng ta có sữa bò không?”

Nghiêm Lỗi nghi ngờ hỏi lại: “Để làm gì?”

Kiều Vi nói với anh: “Sữa bò có chất dinh dưỡng, trẻ con nên ăn mỗi ngày ít nhất một quả trứng gà, một ly sữa.”

Cô ngừng một chút, bổ sung thêm cho phù hợp với đặc tính của thời đại này: “Vậy thì thân thể mới khỏe mạnh, thân thể là tiền vốn để làm cách mạng, lãnh tụ vĩ đại của chúng ta nói như thế mà.”

Sao lúc này Nghiêm Lỗi nhớ được lãnh đạo nói gì, anh chỉ cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, chợt nhớ đến cách trong sách miêu tả da thịt của phụ nữ… “Hệt như sữa bò”.

“Kiều Vi…” Anh cắn lên gáy Kiều Vi, nói nhỏ: “Da của em… y như sữa bò vậy.”

Kiều Vi kéo cổ áo lót mà anh ngậm trong miệng lại.

Má ơi, mấy lời âu yếm này thật quê mùa!

Tuy quê nhưng cũng là tiến bộ rất lớn, nhất định không được cười anh mà còn phải cổ vũ nhiều hơn.

Kiều Vi nén cười, cô nghiêm túc hỏi Nghiêm Lỗi: “Vậy anh thích không?”

Sao lại không thích được.

Nghiêm Lỗi vùi vào cổ cô: “Ừm.”

Kiều Vi đạp anh: “Nói đi!”

Nghiêm Lỗi mới nói: “Anh thích.”

Giọng nói trầm thấp, hình như là chưa quen và xấu hổ với cách thể hiện sự yêu thích thẳng thắn này.

Người thời đại này thật là.

Cô quay người lại, đối mặt với Nghiêm Lỗi, chóp mũi đụng chóp mũi anh: “Còn da của anh có màu lúa mạch.”

Màu lúa mạch làm Nghiêm Lỗi liên tưởng ngay đến nông thôn, nhưng nghe giọng nói nũng nịu này thì không có vẻ chán ghét. Nghiêm Lỗi do dự một chút mới hỏi dò: “Vậy em có thích không?”

Kiều Vi ôm cổ anh, hôn nhẹ lên môi anh: “Em thích.”

Cô xoa xoa cánh tay rắn chắc của anh: “Em cũng thích cái này, rất mạnh mẽ.”

Tay cô trượt xuống lồng ngực cứng rắn của người đàn ông, ấn vào: “Đây nữa…”

Cô còn chưa nói hai chữ “em thích” thì môi đã bị chặn lại, chỉ có thể phát ra tiếng “a”.

Thật là, anh gấp như thế làm gì, cô còn chưa nói hết câu mà.

Miệng cô không nói được nữa, Kiều Vi chỉ còn cách dùng bàn tay để thể hiện cô thích cơ bụng săn chắc của người đàn ông này đến mức nào.

Dù sao cô vẫn còn đang trong kỳ kinh nguyệt, đùa giỡn một hồi cũng phải ngừng lại.

Nghiêm Lỗi ôm cô không buông tay.

Kiều Vi đập tay anh, lầm bầm: “Anh không nóng à?”

“Không nóng, em mát lắm, ôm thật thoải mái.”Anh nói. Hình như là vì cả hai đều nói “thích” nhau, nên anh dần không còn cảm giác xấu hổ khi bày tỏ sự yêu thích của mình nữa, anh ngừng lại một chút rồi nói nhỏ: “Anh thích cảm giác da thịt dán vào nhau.”

Cả hai người đều cởi áo, da thịt hoàn toàn dính sát vào nhau. Hôm qua, hôm kia đều như vậy.

Kiều Vi đột nhiên nhận ra: “Khao khát da thịt à?”

“Cái gì?” Anh không hiểu.

“Là thế này…” Kiều Vi hỏi: “Lúc nhỏ bố anh hay những người khác trong nhà anh có thường ôm anh không?”

“Không.”

“Vậy có thơm anh không?”

“Có ai tự dưng đi thơm trẻ con đâu?”

“Đấy chính là khao khát da thịt đó.” Kiều Vi nói: “Con người có bản năng cần được an ủi. Thời thơ ấu, việc bố mẹ thường làm là ôm hôn con cái, hoặc ít nhất là xoa đầu, nựng má, những hành động đó có thể thỏa mãn nhu cầu được an ủi này. Sau khi trưởng thành, vợ chồng sẽ hỗ trợ lẫn nhau bằng cách hôn môi, ôm ấp, vuốt ve và… sinh hoạt vợ chồng.”

“Những đứa trẻ lúc nhỏ ít được bố mẹ ôm ấp thì lớn lên nhu cầu được an ủi sẽ cao hơn người khác. Nhu cầu này được gọi là khao khát da thịt.”

“Hóa ra là thế, em biết nhiều thứ thật.” Nghiêm Lỗi nói.

Anh ngừng một chút, khẽ nỉ non: “Thì ra là vậy sao.”

Anh bỗng nhiên ôm chặt Kiều Vi, rất chặt, nhưng không nói lời nào.

Kiều Vi hiểu anh.

Cô đã đọc tiểu thuyết rồi, Nghiêm Lỗi lớn lên ở nông thôn, những đứa trẻ còn sống đều là những đứa còn sót lại sau cái chết. Làm gì có chuyện người lớn ôm hôn chúng, tất cả đều tự sinh tự diệt, mặc kệ chúng trưởng thành.

Tệ hơn nữa là nhu cầu của Nghiêm Lỗi cũng không được thỏa mãn trong hôn nhân, mà còn chuyển biến xấu hơn.

Anh ôm chặt lấy cô, không nói gì nữa.

Nhưng lại như đang nói rất nhiều thứ.

Anh oán trách cô.

Trách cô sao không hôn anh sớm hơn, sao không ôm lấy anh sớm hơn.

Nếu cô hiểu hết mọi thứ, sao cô lại đối xử với anh như thế.

Kiều Vi nhẹ nhàng thở dài, không biết nên làm gì.

Cô ôm chặt lấy anh.

Thậm chí cô còn cuốn lấy chân anh, dùng hết sức ôm lấy anh.

Trong bóng tối, cô nghe tiếng thở ra đầy dễ chịu của người đàn ông.

Lát sau, giọng nói của Nghiêm Lỗi đột nhiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Anh nói: “Kiều Vi…”

Nhưng ngay sau đó anh lại nói: “Thôi, không có gì.”


Chương 79
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294