Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 248


Trước Sau

Thời gian này… Thực ra Kiều Vi cũng đoán được trước. Bởi vì sau này Lâm Tịch Tịch sẽ sinh rất đông con. Nên năm đầu tiên kết hôn Lâm Tịch Tịch không mang thai, Kiều Vi hiện tại đoán rất có thể là năm đó Nghiêm Lỗi đang thực hiện kế hoạch hạn chế sinh đẻ.

Gia đình tái hôn chính là như vậy, sống chung với nhau, coi trọng lợi ích thực tế. Vào thời điểm đó, lợi ích của Nghiêm Tương rõ ràng quan trọng hơn lợi ích của người vợ mới tái hôn với Nghiêm Lỗi.

Cho nên đến chuyến về quê này, Nghiêm Lỗi mới hoàn toàn buông bỏ cảnh giác, để Lâm Tịch Tịch mang thai.

Chính văn đến đoạn Lâm Tịch Tịch sờ bụng bầu lớn, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc là kết thúc.

Văn niên đạt ngọt sủng đều cố ý tránh viết mười năm đó, đây quy tắc mặc định.

Nội dung sau đó, Lâm Tịch Tịch sinh bao nhiêu đứa con, cả nhà hạnh phúc thế nào, còn có Nghiêm Tương lặng lẽ im lặng ở một góc được nhắc đến qua loa, đều nằm trong phần ngoại truyện.

Là một câu chuyện niên đạt ngọt sủng kiểu mẫu.

Kết quả mọi chuyện xảy ra với Kiều Vi lại hoàn toàn khác, toàn bộ đoạn nhạc dạo cũng khác nhau.

Không nên bước ra khỏi thị trấn.

Giống như Lâm Tịch Tịch co mình trong thị trấn, cả người toàn bong bóng màu hồng, thật tốt biết bao.

Kiều Vi thở dài.

Cô còn có chút áy náy.

Vì có quá nhiều chuyện, tâm trí cô toàn dùng để chú ý đến những chuyện lớn, thậm chí hoàn toàn quên mất Nghiêm Lỗi còn có một gia đình ở quê, còn có một người bố đang ốm nặng.

Hơn nữa nếu không phải vì cô, Hoàng Tăng Nhạc không chịu cho cô về đây, Nghiêm Lỗi có lẽ cũng sẽ không tranh thủ làm đại diện quân sự của huyện Bác Thành, sẽ không bị những chuyện này trói buộc, không thể về quê đưa người bố già đi khám bệnh.

Tổng hợp lại, Kiều Vi quyết định thay Nghiêm Lỗi về quê một chuyến.

Nghĩ đến bệnh của ông cụ, Nghiêm Lỗi cũng không còn cách nào khác.

Anh do dự mãi, cuối cùng đồng ý: “Vậy thì… Giao cho em vậy.”

Sau đó lại cân nhắc đến Nghiêm Tương. Về lý thuyết, để chữa bệnh cho ông cụ, không để Nghiêm Tương theo là tiết kiệm sức lực nhất.

Nhưng từ khi Nghiêm Tương sinh ra đến giờ vẫn chưa gặp ông bà nội. Về tình về lý, không đưa cậu bé đi cũng không ổn.

Thực sự là khó xử ở mọi nơi. Một người đàn ông hành sự quyết đoán như Nghiêm Lỗi, đối mặt với những khó khăn trong gia đình lại luôn rất khó có thể đưa ra lựa chọn.

Kiều Vi nói: “Em đưa Nghiêm Tương đi. Để ở chỗ người khác lâu quá, em cũng không yên tâm.”

Cuối cùng hai người đã quyết định như vậy.

Trước tiên, Kiều Vi vẫn phải viết đơn vị xin nghỉ phép.

Hoàng Tăng Nhạc nói: “Đoàn trưởng Nghiêm đã gọi điện cho tôi rồi, cô cứ yên tâm đi.”

Anh ta phê cho cô một tờ giấy phép.

Kiều Vi nhận tờ giấy phép, nói: “Còn chưa chúc mừng anh nữa.”

Ủy ban cách mạng đã thành lập. Về bản chất là thay thế cho chính quyền nhân dân trước đây, trở thành chính quyền mới.

Theo quy định, ủy ban cách mạng phải do ba lực lượng hợp thành: đại diện cán bộ cách mạng, đại diện quần chúng cách mạng, đại diện quân đội.

Thực hiện cụ thể vào các chức vụ, sẽ có một chủ nhiệm ủy ban cách mạng, một phó chủ nhiệm thứ nhất và một số phó chủ nhiệm khác. Hai chức vụ đầu đều chỉ có một người, chức vụ cuối cùng là “một số” thì không có giới hạn cụ thể về số lượng.

Ủy viên thường vụ Quan hiện tại đã là chủ nhiệm ủy ban cách mạng.

Hoàng Tăng Nhạc lại là phó chủ nhiệm thứ nhất. Chỉ dưới trướng một người, cũng có thể nói là anh ta một bước lên mây.

Kiều Vi chúc mừng anh ta.

Nhưng Hoàng Tăng Nhạc vẫn rất bình tĩnh, vẫn điềm đạm đáng tin cậy như trước, anh ta nói: “Vẫn như trước đây thôi.”

Như trước đây sao?

Phòng làm việc dường như cũng đã khôi phục về trạng thái làm việc.

Nhưng Kiều Vi biết sẽ không bao giờ được như trước đây nữa.

Cô cảm ơn anh ta, quay người định rời đi, đột nhiên lại dừng bước quay lại hỏi: “Anh có băng tay không?”

Trong mắt Hoàng Tăng Nhạc hiện lên ý cười, giữa mày cũng giãn ra. Anh ta kéo ngăn kéo, lấy một chiếc băng tay mới ném qua: “Cho cô.”

Kiều Vi chụp lấy, lắc lắc: “Cảm ơn anh.”

Cô cầm tờ giấy phép mà Hoàng Tăng Nhạc phê đi làm thủ tục xin nghỉ phép, ở hành lang gặp chủ nhiệm Quan hiện tại đang là người đứng đầu.

“Chào chủ nhiệm.” Kiều Vi gật đầu.

“Tiểu Kiều đến rồi à?” Chủ nhiệm Quan một mặt hòa ái quan tâm cô: “Tuần trước nói không khỏe, bây giờ đã khỏe chưa?”

“Khỏe nhiều rồi nhưng trong nhà tôi còn có việc, phải xin nghỉ phép dài ngày.”

“Ồ, nghiêm trọng không? Có tình hình gì thì nói với tôi, đừng ngại, có thể giải quyết cho cô thì tôi sẽ cố gắng giải quyết.”

Kiều Vi cảm thấy có lẽ cả đời cô cũng không thể làm được như chủ nhiệm Quan.

Có thể vừa tính toán hiểm độc với một người, vừa ân cần quan tâm người đó.

Nhưng nở nụ cười giả tạo thì vẫn có thể.

Bây giờ cảm giác sợ hãi đã không còn bủa vây lấy cô nữa.

Nghiêm Lỗi đã nhậm chức đại diện quân sự của huyện Bác Thành, anh đại diện cho quân khu phát biểu, không ai dám coi thường anh. Cô đã không còn là người nhà của quân nhân bình thường, cô là vợ của đại diện quân sự ủy ban cách mạng Bác Thành. Trừ khi não tên họ Quan này có vấn đề, mới dám ra tay với cô.

Sau màn xã giao giả tạo đầy khách sáo kia, Kiều Vi lại tiếp tục đi làm thủ tục nghỉ phép cho xong, nhận được thư giới thiệu rồi lập tức rời khỏi đơn vị.

Bước ra khỏi cổng, cô thở hắt một hơi, quay đầu nhìn lại tòa nhà hai tầng này.

Mặc dù không cao nhưng chiếm diện tích rất rộng. Là phong cách tòa nhà văn phòng chính phủ điển hình, ngay ngắn, đối xứng, mang theo sự uy nghiêm.

Kiều Vi quay đầu đi, lên xe buýt về nhà.

Nghiêm Tương nghe nói sẽ được về quê của bố, cảm thấy vô cùng mới lạ.

Từ khi cậu bé được sinh ra cho tới nay vẫn chưa từng gặp ông bà nội và những người thân thích khác. Đôi khi lúc bố ở riêng với cậu bé sẽ nhắc đến bọn họ nhưng cũng không nhắc nhiều.

Cậu bé luôn tràn đầy mong đợi với những nơi chưa biết.

Đối mặt với chuyện này, Nghiêm Lỗi vừa cảm thấy như được an ủi vừa cảm thấy lo lắng.

Vì Nghiêm Tương quá nhỏ, nếu có chuyện gì thì cậu bé cũng không giúp được gì.

Nhưng rốt cuộc chuyện này cũng không làm khó được Nghiêm Lỗi, anh có cách.

Anh mua vé giường nằm cho Kiều Vi và Nghiêm Tương, chuẩn bị cho cô phiếu lương thực phổ thông toàn quốc, giúp cô thu dọn hành lý.

Nói với cô: “Bí thư chi bộ ở thôn là chú Hai. Dù không cùng dòng với nhà chúng ta nhưng cũng đều họ Nghiêm. Anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi, có việc gì thì cứ tìm chú ấy.”

Kiều Vi có chút tiếc nuối nói: “Giám đốc Lý của Sở Y Tế cũng bị bắt rồi, người mới lên chưa quen. Nếu không tìm giám đốc Lý, biết đâu bên hệ thống vệ sinh ở quê nhà có thể nhờ vả được gì đó.”

Thời thế loạn quá. Một người sụp đổ, những người khác đều muốn vạch rõ ranh giới với người đó, không ai dám dính dáng đến.

May mà là mùa hè, quần áo mỏng, hành lý ít. Một chiếc vali xách tay bằng mây, một chiếc túi hành lý là có thể đựng đủ đồ đạc.

Chị Dương nghe nói cô một mình đưa con về quê chăm sóc bố chồng, cảm động không thôi. Lại than thở với đoàn trưởng Triệu: “Em thực sự đã đánh giá thấp Tiểu Kiều rồi.”

Chị ta và Lâm Tịch Tịch nướng cho cô mấy chiếc bánh nhân thịt, mỗi chiếc đều làm thành hình vuông, cố tình làm theo kích thước của hộp cơm, đựng đầy một hộp cơm rồi mang qua cho cô: “Ăn trên đường đi.”


Chương 248
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294