Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 56


Trước Sau

Chương 56: Ngóng ăn

Nghiêm Lỗi rời mắt đi, vờ như không có gì cúi đầu ăn cơm.

Nhưng làm sao mà không để ý cho được, vợ cười rạng rỡ, ánh mắt làm rung động lòng người, khiến người ta mất kiểm soát.

Sau khi cơm nước xong, hai vợ chồng ăn ý, Nghiêm Lỗi chủ động nhận rửa chén.

Nếu ở nhà khác thì làm gì có chuyện như vậy, ở đâu cũng là phụ nữ nấu cơm, rửa chén, ôm con dọn dẹp nhà cửa, lại còn phải giặt quần áo.

Nghiêm Lỗi tự thuyết phục bản thân mình: “Nấu cơm rồi mà còn rửa chén đúng là khó chịu.”

“Chứ còn gì nữa.” Kiều Vi nói: “Không phải là em không làm, mà là chúng ta nên quản lý và chia sẻ việc nhà một cách hợp lí, đúng không nào.”

Ba chữ “đúng không nào” nghe thật là mềm mại, trước đây Nghiêm Lỗi chưa từng được nghe giọng điệu như thế này.

Anh liếc nhìn Kiều Vi, cô mỉm cười nhìn anh, vừa ranh mãnh lại vừa xinh đẹp.

Ánh mắt hai người chạm nhau, dường như có một cuộc đọ sức không lời diễn ra.

Kiều Vi lấy hũ trong thùng ra, cười tủm tỉm rời đi.

Nghiêm Tương đứng ngóng chờ từ sớm, thấy cô cầm hũ thì hoan hô: “Mở hũ thôi, mở hũ thôi!”

Cậu bé đi theo Kiều Vi vào nhà bếp như một cái đuôi nhỏ.

Kiều Vi đi rồi Nghiêm Lỗi mới không nhịn được nở nụ cười, vừa cười vừa lắc đầu.

Cô ấy đúng là, không muốn làm việc nhà mà còn có thể ngụy biện được đến mức này.

Nhưng cảm giác này thật tuyệt vời, sau mấy năm kết hôn, cuối cùng Nghiêm Lỗi cũng có cảm giác được sống chung với một người bình thường.

Rửa mấy cái chén thôi ấy mà, có là gì đâu, rửa thôi.

Hũ đào đông lạnh rất mát.

Chạng vạng, cả nhà cùng ngồi ngoài sân vừa nghe tiếng côn trùng kêu vừa ăn đào trong hũ, cực kỳ thoải mái dễ chịu.

Nhưng nước đường trong hũ ngọt quá, nếu ở đời sau thì Kiều Vi không bao giờ uống loại nước này, nhưng bây giờ thế giới thay đổi rồi, không thể lãng phí được.

Cô đổ nước đường ra chén, chia cho mỗi người một chén để uống.

Đừng nói là nước đường, đến bình thủy tinh cũng không được vứt đi, rửa sạch bình là có thể dùng làm cốc uống nước hoặc bình đựng đồ rồi.

Thời đại này không thể lãng phí bất cứ thứ gì, dù là thứ bản thân mình không cần nữa như quần áo cũ, giày cũ, cũng có thể đưa cho người khác.

Những bộ quần áo cũ rách nát đến mức không thể mặc nữa sẽ được thu về để tái chế thành vải bố. Vải bố khó mặc nhưng lại rất tiện, hơn nữa cũng không cần phiếu vải. Vì thế mà vẫn có rất nhiều người chịu mua vải bố làm quần áo để mặc.

Ngay cả Kiều Vi, một người đến từ xã hội có vật phẩm phong phú cũng phải nhập gia tùy tục.

Hơn nữa vào mùa đông thì các loại đồ ăn có thể sẽ ít hơn nữa. Cô từng nghe mẹ kể rằng lúc nhỏ phải ăn cải thảo dự trữ cả một mùa đông. Cô rửa sạch lọ đựng đào, vẩy vẩy nước: “Lát nữa đi mua cà chua, chúng ta làm một ít sốt cà chua nhé.”

Phải chuẩn bị chu đáo cho mùa đông sắp tới mới được.

Nghiêm Lỗi nói: “Được.”

Kiều Vi phơi chiếc lọ và nắp trên bàn nhỏ.

“Này.” Cô đá đá ghế tựa của Nghiêm Lỗi: “Ghế tựa này có kiểu lớn không, cái kiểu mà có thể nửa nằm ấy. Nếu có thì anh làm cho em một cái cỡ lớn đi, có thể kèm theo ghế nhỏ thì càng tốt, để em gác chân.”

Chiếc ghế Nghiêm Lỗi ngồi là một chiếc ghế tre nhỏ, ghế cao ngang đầu gối, lưng ghế có thể dựa nghiêng, thường thấy ở quê hoặc trong các bộ phim cận đại. Đời sau không còn thấy những chiếc ghế như thế trong các thành phố lớn nữa.

Hai ngày nay Kiều Vi ngồi ghế này cảm thấy rất thoải mái, muốn có một cái lớn hơn, hay nói thẳng ra là cô muốn một chiếc ghế nằm.

Trong nhà có sân, trong viện có cây, dưới tàng cây có bóng râm.

Đặt ghế dưới tàng cây nằm đung đưa, đúng là giấc mơ Kiều Vi hằng mong ước.

Nghiêm Lỗi nói: “Được.”

Kiều Vi ngẩng đầu lên, chống tay xuống bàn nhỏ nhìn anh.

Hoàng hôn vẫn chưa hoàn toàn tắt hẳn, ánh mặt trời màu vàng cam chiếu lên gương mặt người đàn ông này khiến cô cảm thấy rung động.

“Sao thế?” Anh hỏi: “Sao lại nhìn anh như vậy?”

Kiều Vi nói: “Lúc nãy anh nói ‘được’ hả?”

Nghiêm Lỗi bật cười giải thích: “Được, là đồng ý với em.”

“Vậy có chuyện gì ‘không được’ không?” Kiều Vi không khỏi hỏi.

Nghiêm Lỗi nói không suy nghĩ: “Những chuyện trái với nguyên tắc thì không được.”

“Lo xa quá, ý em là những chuyện trong cuộc sống, những chuyện của hai chúng ta thôi ấy.” Kiều Vi nhìn anh.

Nghiêm Lỗi ngẩng đầu, gương mặt rất nghiêm túc.

“Chỉ cần em chịu sống bên cạnh anh, trong chuyện của hai chúng ta, nếu là chuyện anh có thể làm được, anh sẽ không nói không với em.”

“Anh đúng là…” Kiều Vi không nhịn được cười, cô che mặt: “Anh thật sự rất là…”

Gia trưởng.

Có chút không nhịn nổi.

Nghiêm Lỗi không thấy buồn cười, anh rất nghiêm túc.

“Năm đó anh đã đồng ý với em.” Anh nói: “Em chịu theo anh đến đây, chỉ cần em muốn gì anh làm được anh sẽ làm ngay..”

Nhưng Kiều Vi Vi lại không hiểu tình cảm ấy của anh.


Chương 56
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294