Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 32


Trước Sau

Chương 32: Con đường làm giàu

Lúc đi ra sân, lại thêm một chậu quần áo to đùng nữa. Mợ của cô ta tiếc của không cho cô ta giặt bằng xà phòng mà phải dùng chày gỗ đập, mệt chết đi được.

Thời đại không có máy giặt đúng là vất vả.

Ban đầu Lâm Tịch Tịch muốn tạo dựng hình tượng hiền huệ chăm chỉ, chuẩn bị làm vợ hai của Nghiêm Lỗi tương lai xán lạn càng sớm càng tốt, nhưng bây giờ Kiều Vi vẫn chưa chết.

Cô ta mím môi.

Không ai có thể phá hỏng con đường làm giàu của cô ta.

Cho dù Kiều Vi kia cũng sống lại thì cũng chỉ là một cô gái mới hai mươi tuổi đầu, làm sao đấu với cô ta được?

Kiều Vi nghỉ ngơi một lát, xoa bóp cánh tay đau nhức rồi lại đấm lưng, sau đó ngồi vào bàn làm việc, mở ngăn kéo ra.

Sáng nay lúc lấy tiền, cô thấy trong ngăn kéo có rất nhiều thư từ chưa mở.

Cô nhặt bừa một xấp lên mở ra xem, quả nhiên là thư do kỹ thuật viên viết cho Kiều Vi Vi.

Đọc qua một lúc, Kiều Vi suýt thì chua ê hết cả răng.

Hở ra là Mussorgsky nói, hở ra là chồng này chồng nọ. Tuy không thể nói là nghìn năm văn vở, đúng là sinh viên đại học thời đại này cũng có chút văn thơ, nhưng chắc chắn có thể nói đây là công đực xòe đuôi.

Con xòe rất ác nữa.

Khóe miệng Kiều Vi giật giật.

Nhưng mà nguyên chủ Kiều Vi Vi lại thích kiểu này. Ký ức về những lá thư này thật phong phú và đặc sắc, rõ ràng và mạnh mẽ hơn ký ức về Nghiêm Lỗi nhiều.

Giống như một dòng suối ngọt ngào, nó nuôi dưỡng cuộc sống ù lì của nguyên chủ, khiến cô ấy tưởng như mình đã tìm được tri kỉ, điên cuồng vì tình yêu.

Kiều Vi nhớ rằng những lá thư này từng được xếp rất ngay ngắn, còn được buộc lại bằng dây chun.

Bây giờ chúng nằm rải rác như thế này, không cần phải nói cũng biết chắc chắn là Nghiêm Lỗi đã mở hết ra xem rồi. Sự bừa bộn trong ngăn kéo đã thể hiện sự tức giận của anh lúc đó.

Kiều Vi lôi hết đống thư ra, lấy cả giấy viết thư và phong bì ra luôn. Sau khi chắc chắn không còn sót cái gì nữa, cô nhấc nắp bếp lò ngoài hiên lên.

Lúc đậy nắp, than tổ ong bên trong cháy rất chậm, ở trạng thái “bất diệt” và tiêu hao rất ít.

Ngay khi nắp được mở, một lượng lớn oxy tràn vào, ngọn lửa lập tức bùng lên, dễ sử dụng hơn bếp đất đốt bằng củi nhiều.

Kiều Vi ném hết đống thư vào trong, lửa lập tức lan tới, nuốt chửng mọi giấy tờ và chữ viết.

Nghiêm Tương đứng một bên hỏi: “Có đun nước không ạ?”

Ngược lại đã nhắc nhở Kiều Vi. Uống nước đun sôi để nguội rất phiền, phải đun sôi nước lên rồi lại để nguội. Buổi sáng khi cô tỉnh dậy thì trên bàn đã có vài bình nước đun sôi để nguội, nhiều hơn tối qua, hẳn là sáng sớm Nghiêm Lỗi đã đun nước để nguội rồi mới đi.

Cô đi lấy một ấm nước đặt lên bếp, cẩn thận dặn dò Nghiêm Tương: “Con đừng đụng vào nhé, bếp và ấm nước đều rất nóng, đừng để bị bỏng.”

Nghiêm Tương ngoan ngoãn đồng ý.

Kiều Vi quay lại phòng sách, nhìn Nghiêm Tương đang chơi một mình bên ngoài. Loại nhà có sân này tốt thật, đóng cổng vào là trẻ con có thể chơi trong sân, người lớn có thể nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ, không sợ nguy hiểm cũng không sợ bị lạc.

Kiều Vi lấy trong ngăn kéo ra một chồng giấy viết thư trắng, loại có chữ “Quân đội” trên đó. Cô chống bút, suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu vẽ.

Cô phải sắp xếp lại một số chuyện mà cô cần phải cân nhắc cho cuộc sống mới của mình.

Tới khi vẽ xong, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng ve sầu đang kêu phía xa xa, không có tiếng ô tô gầm rú.

Nghiêm Tương là một đứa trẻ cực kỳ trầm tính, cậu bé tự ngồi dưới đất chơi một mình, sẽ không luyên thuyên như những đứa trẻ khác. Cậu bé lặng lẽ cầm một đống sỏi rải tới rải lui trên sân.

Thời gian chầm chậm trôi đi, tựa như không việc gì phải vội vã cả.

Có lẽ thời đại này chính là như vậy…

Căn nhà Ô Ngõa mấy gian, trong sân có một đứa trẻ.

Quần áo trên dây phơi bay phần phật trong gió.

Cô vẫn còn cơ thể trẻ trung và khỏe mạnh.

Giờ phút này, Kiều Vi cảm thấy vô cùng hài lòng với cuộc sống trước mắt: Cô không phải bôn ba vì mấy đồng bạc lẻ, cũng không đau ốm triền miên sắp chết, nửa đêm nằm đếm bước chân của y tá trên hành lang, tính xem khi nào cuộc đời mình sẽ kết thúc.

Nghiêm Tương ngẩng đầu nhìn mặt trời, đứng dậy chạy tới dưới cửa sổ, kiễng chân với lên bệ cửa sổ: “Mẹ ơi, trưa nay chúng ta ăn gì thế?”

“Ồ? Mấy giờ rồi?” Kiều Vi đi đến phòng khách nhìn đồng hồ vai bò 555 trên bàn: “Đã hơn mười một giờ rồi à.”

Nước bên ngoài cũng đã sôi sùng sục. Kiều Vi dùng giẻ lót tay xách ấm nước bỏ xuống dưới gầm bàn nhỏ cho nguội bớt rồi dùng ghế gỗ chặn lại để trẻ con chạy qua không va vào kẻo lại bỏng.

Bếp lò đậy kín, lửa cháy âm ỉ, Kiều Vi xắn tay áo lên, đeo tạp dề chuẩn bị nấu cơm.

Nồi cơm là loại nồi nhôm tròn nhỏ. Sau khi vo gạo, không có vạch chia như nồi cơm điện hay cốc đong nên Kiều Vi dùng cách đo bằng ngón tay nổi tiếng của Trung Quốc… nước không quá một đốt ngón tay là được.

Nhắc mới nhớ, cô biết chiêu này qua một talkshow nước ngoài. Dù sao từ khi cô có thể nhớ được trong nhà đã dùng nồi cơm điện rồi.

Nồi cơm nấu trên bếp gang.

Rau thì rửa trong chậu nhôm lớn bằng nước giếng dùng gầu múc kéo bộ.


Chương 32
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294