Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 7


Trước Sau

Mức độ nhu cầu của mọi người thật sự khác nhau.

Kiều Vi Vi trẻ trung khỏe mạnh, có chồng có con, thế nên càng mong muốn được thỏa mãn về mặt tinh thần.

Mặc dù ở thế giới khác, Kiều Vi không mất cả bố lẫn mẹ như Kiều Vi Vi, nhưng bố mẹ cô cũng ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ. Người mẹ nuôi nấng cô còn qua đời trước cô một bước. Sau khi cô bị bệnh nan y, người bố vốn chưa bao giờ sống cùng cô cũng đã nhẫn tâm vứt bỏ cô.

Lần cuối cùng hai bố con nói chuyện điện thoại với nhau, ông ấy nói: “Cô đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.”

Rồi ông ấy chặn số của cô.

Đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo của cô, người bạn trai cũng lùi bước, sau lần cuối cùng đến thăm cô thì không hề liên lạc nữa.

Khi đó Kiều Vi chẳng có gì cả. Người thân không còn, người yêu cũng mất, công việc lại càng không, để chữa bệnh, cô bán hết nhà cửa, cuối cùng cô đơn và tủi khổ chết trong bệnh viện.

Đối với một người từng trải qua cuộc sống như vậy giống Kiều Vi mà nói, có một cơ thể khỏe mạnh và một ngôi nhà để về là điều tốt nhất rồi.

Đối với người này là thạch tín, nhưng với người khác là kẹo ngọt. Nhu cầu của cô và nguyên chủ Kiều Vi Vi không hề giống nhau.

Giờ đây có người bảo cô về nhà.

Đối mặt với khuôn mặt căng cứng của người đàn ông, Kiều Vi vui vẻ mà kiên quyết trả lời: “Về nhà thôi!”

Sự vui sướng trong giọng nói của cô không tài nào che lấp nổi, đôi mắt sáng ngời chứa ý cười nhìn anh, như thể cô đang vô cùng chờ mong tương lai phía trước.

Nghiêm Lỗi không khỏi ngẩn ngơ.

Kiều Vi ngồi đằng sau xe jeep, trong lòng cảm thấy rất kiên định.

Người có thể dùng được ô tô trong thời đại này, đồng nghĩa anh có thể cho “Kiều Vi Vi” một cuộc sống ổn định.

Kiều Vi mới đến đây, tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cô cảm thấy mọi thứ trong thế giới này vừa quen thuộc vừa xa lạ như đang xem một bộ phim điện ảnh. Nhưng nghĩ đến cuộc sống sau này của mình đã được đảm bảo, cảm giác bất an ở nơi đất khách đã vơi đi không ít.

“Chị dâu không sao chứ?” Tài xế vừa lái xe vừa hỏi.

Tài xế là một chàng trai trẻ khoảng hai mươi tuổi.

Trong đầu Kiều Vi phản hồi rằng cậu ta họ Trương, là tài xế Trương.

“Không sao.” Cô nói.

“Bác sĩ nói thế nào?”

Nếu cậu ta hỏi vậy chứng tỏ cậu ta không biết tình hình, vẫn chưa hỏi qua Nghiêm Lỗi. Kiều Vi bèn nói: “Chỉ tụt huyết áp thôi.”

Suy xét đến thông tin thời này còn kém phát triển, rất nhiều điều là thường thức của thế hệ sau nhưng lại là chuyện khó hiểu với những người ở đây, Kiều Vi giải thích thêm: “Tụt huyết áp lượng đường trong máu quá thấp làm người ta dễ bị ngất xỉu. Uống chút nước đường hoặc ăn tí kẹo là sẽ đỡ.”

“Trời, còn phải ăn kẹo nữa à?” Tài xế líu lưỡi: “Là bệnh của nhà giàu rồi.”

“Chị dâu biết nhiều thứ quá, không hổ là người có tri thức.”

Khen xong cậu ta lại nói: “Bác gái khi nãy là họ hàng của chị dâu hở? Sao lại không đi theo xe đến bệnh viện, cũng không đến tiễn chị luôn vậy?”

Cậu ta đang nhắc đến bà cụ cho cô thuê phòng.

Mỗi một thời đại có những đặc điểm riêng của nó. Lúc này đi thăm người thân thì ở lại nhà họ hàng mới là chuyện bình thường. Không ở nhà họ hàng, hoặc là họ hàng đó không nhiệt tình với anh, hoặc là anh khinh thường người họ hàng đó.

Khách đến phải đón, khách về phải đưa.

Lễ nghĩa không chu toàn sẽ bị người ta nói ra nói vào.

Tài xế Trương lái xe theo đến nhà máy động cơ dầu diesel, chờ ở bên ngoài mà không thấy ai. Rồi cậu ta lại đi theo đến đường Hoa Văn, thấy đoàn trưởng Nghiêm đang bế ngang Kiều Vi đã ngất xỉu bước ra. Cậu ta chỉ nhìn thấy một bà cụ đi theo, nếu nói là họ hàng thì lại không giống lắm. Đoàn trưởng Nghiêm cũng không để ý đến bà ấy mà ôm thẳng vợ vào xe rồi bảo cậu ta lái đến bệnh viện, đóng sầm cửa xe lại.

Cũng không thấy bà cụ đó nói chuyện hoặc đuổi theo.

Kiều Vi rời mắt khỏi khung cảnh ngoài cửa xe, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Nghiêm Lỗi qua gương chiếu hậu.

Cô kiểm tra ký ức của nguyên chủ. Hóa ra nguyên chủ đã gửi con cho hàng xóm trông giúp, dùng cái cớ “Tôi đi thăm họ hàng, chờ bố đứa trẻ về thì đưa thằng bé cho bố nó là được”.

Chỉ có một mình Nghiêm Lỗi mới biết được chân tướng, vì nguyên chủ đã để lại cho anh một lá thư cáo biệt và yêu cầu ly hôn đặt trong phòng ngủ.

Cô đã rõ, tài xế không biết sự thật Kiều Vi Vi đã bỏ nhà ra đi, có thể là có phỏng đoán, cũng có thể cậu ta đang thử hoặc chỉ đơn giản là cậu ta muốn tìm chủ đề để nói chuyện thôi.

Nhưng cô và Nghiêm Lỗi cần phải che giấu chuyện này.

Kiều Vi nhìn chăm chút vào đôi mắt của người đàn ông trong gương.

Trong trí nhớ của cô, người đàn ông này là một người không có văn hoá, thô bỉ, lại có quá nhiều “thói quen chân đất”. Tất nhiên, những thứ này là ấn tượng rất chủ quan, đến từ chính nguyên chủ.

Kiều Vi tiếp nhận những thông tin này, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận nó.

Trên thực tế, từ lúc cô xuyên qua đến đây rồi gặp Nghiêm Lỗi đến giờ, ấn tượng của cô về anh cũng không tệ lắm.

Nhìn đi, cũng khôn khéo lắm đấy, còn biết giấu chuyện này đi, như vậy thì không chỉ cứu được thể diện của chính anh mà còn cho nguyên chủ một đường lui nữa.


Chương 7
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294