Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 153


Trước Sau

Chỉ cần không xảy ra sai sót lớn, nhân viên trong đơn vị của trấn nhỏ này ổn định đến mức khiến người ta tức giận, phần lớn các chức vụ đều do sinh, lão, bệnh, tử điều chỉnh.

Lục Mạn Mạn và Kiều Vi chẳng những không có cạnh tranh, mà còn có quan hệ hợp tác. Thực ra, hai cô là người gánh cả bộ phận. Kiều Vi có thể nhanh chóng làm việc, làm nhiều một chút thì Lục Mạn Mạn cũng có thể nhàn hơn.

Đó là lí do mà cô ấy giúp đồng nghiệp mới mà không hề giấu giếm.

Trong văn phòng làm việc, lãnh đạo các phòng ban khác bưng trà tới nói: “Mọi người đang bận làm gì vậy?”

Trạm trưởng Lục phẩy tờ báo, ý bảo ông ấy đang bận đọc báo. Lục Thiên Minh lật trang sách, ý bảo anh ấy đang bận đọc sách. Hồ Tuệ đang móc len đến mức trong đầu trống rỗng.

Lãnh đạo phòng ban khác đi đến cạnh Nghiêm Tương, hai mắt nhìn cậu bé khen: “Bạn nhỏ đang học sao.”

Nghiêm Tương rất lễ phép: “Cháu chào bác ạ.”

“Chào cháu, chào cháu. Rất ngoan.” Ông ta khom lưng, lộ ra đuôi sói: “Bạn nhỏ này, người buổi trưa ăn cơm với cháu là ai thế, là chị cháu sao?”

Nghiêm Tương vô cùng ngạc nhiên, đang muốn trả lời không phải, trạm trưởng Lục đã ồn ào: “Là mẹ con. Về nói với mấy tên đàn ông độc thân bên kia, đồng nghiệp mới là người nhà bộ đội, chồng là cán bộ cấp đoàn, con cái cũng lớn như vậy rồi.”

Người kia đến đây với sứ mệnh trong người, hoàn toàn thất vọng: “Haizz. Đi vô ích rồi.”

“Từ lúc ông đến là tôi đã biết không có chuyện tốt gì rồi.” Trạm trưởng Lục cười mắng: “Hôm qua người của tôi đến báo cáo, hôm nay mấy người ở bên kia vẫn nhìn chằm chằm bên này.”

“Người độc thân nhiều, tôi là lãnh đạo, không thể không vì nhân dân phục vụ.”

Buổi trưa, mọi người trong nhà ăn nhìn thấy cô gái xinh đẹp mặc áo sơ mi trắng, quần lục quân. Phòng của họ có nhiều nam giới nhất, lại có nhiều chàng trai độc thân trẻ tuổi nên tất cả đều để mắt đến cô. Với tư cách là lãnh đạo, đương nhiên ông ta không thể thoái thác, chạy đến nghe ngóng.

Lục Thiên Minh cười: “Trông Kiều Vi thật sự rất trẻ.”

Nhưng người ta là vợ quân nhân, dẫn theo con trai đi làm.

Nghĩ lại cũng phải, nếu là chị em, tất nhiên em trai có mẹ lo, đâu đến phiên chị gái.

Mấy người độc thân lâu quá đều như bị mù, không nghĩ đến chuyện này.

Lãnh đạo đi về.

Trở lại địa bàn của mình, nhóm đàn ông độc thân lại gần: “Trưởng ban, có nghe ngóng được gì không?”

Trưởng ban chậm rãi uống hớp trà: “Người ta là vợ quân nhân, mang theo con trai đi làm, đừng nhớ thương nữa, tản ra đi.”

Mấy người đàn ông độc thân hoàn toàn thất vọng.

Còn có người cố gắng hỏi lại: “Thật sao?”

“Tất nhiên rồi.” Trưởng ban nói: “Chồng là cán bộ cấp đoàn. Đãi ngộ đó là thứ mấy người so được sao?”

Không riêng gì mấy tên độc thân mà cả người xem trò vui cũng ngạc nhiên: “Chồng cô ấy là cán bộ cấp đoàn?”

“Thế thì tiền lương cấp mười bốn mười lăm đấy nhỉ?”

“Chị Lưu, chồng chị là cấp đoàn à?”

“Không phải, là cấp doanh. Cán bộ cấp đoàn lớn tuổi rồi, chồng tôi còn trẻ.”

Có người lẩm bẩm: “Trông cô ấy không lớn hơn Lục Mạn Mạn là mấy. Vậy mà lại gả cho người lớn tuổi á?”

Không ăn được nho nên chê nho chua, ngay sau đó có người giễu cợt nói: “Sao người khác có thể so với đãi ngộ của cán bộ cấp đoàn? Tôi cũng muốn gả con gái cho cán bộ cấp đoàn, ai thèm quan tâm là có già hay không?”

Mọi người cười vang, có người còn nói: “Cán bộ già rồi còn biết thương người khác cơ à.”

Lại một tràng cười nữa vang lên.

Trưởng ban thấy càng nói càng thái quá, tức giận ra oai: “Rảnh rỗi quá đúng không? Viết báo cáo xong chưa? Anh, anh, còn anh nữa mang tới cho tôi xem.”

Mọi người lập tức tản ra hết.

Lúc này Kiều Vi còn không biết tin đồn “Cô gái mới tới của trạm phát thanh gả cho cán bộ già vì cuộc sống sung sướng” đã ra đời.

Cô ôm tài liệu cũ mà Lục Mạn Mạn cho mình mang về phòng làm việc.

Nhân viên biên chế nhiều, bàn trống cũng nhiều, cô và Nghiêm Tương mỗi người một bàn.

Giọng của Lục Mạn Mạn phát ra từ trong radio.

Trạm trưởng Lục cầm tách trà lên: “Vẫn là bài này.”

Uống một ngụm trà, nhìn Kiều Vi đang học, cổ vũ cô: “Tiểu Kiều cố gắng nhanh chóng làm quen, viết được nhiều bài hơn, tạo bước tiến mới.”

“Sửa cũ thành mới hơi khó.” Kiều Vi khen cháu gái ruột ông ấy: “Mạn Mạn viết bài rất cẩn thận, rất giỏi, tôi phải học tập thật tốt mới được.”

Trạm trưởng Lục thỏa mãn, khiêm tốn nói: “Đừng khen con bé như thế, con bé nghe thấy thì đuôi lại vểnh lên tận trời.”

Kiều Vi nói: “Em ấy còn trẻ, phải có tinh thần phấn đấu.”

Hồ Tuệ tiếp tục đan len không não.

Lục Thiên Minh hiểu rõ, liếc nhìn Kiều Vi, thầm gật đầu trong lòng.

Lại nhìn Nghiêm Tương bên cạnh. Anh ấy có ba cô con gái rồi, hiện tại không biết cái thai thứ tư có phải con trai không.

Nhìn con trai nhà người khác, anh ấy thích không chịu được.

Anh ấy khép sách lại, quơ tay: “Nghiêm Tương, cháu đọc sách xong chưa? Thư viện cũng có sách, cháu có muốn đọc không? Chú đưa cháu đi.”

“Dạ?” Nghiêm Tương nhìn lên.

Thật ra mỗi quyển sách cậu bé đã đọc đi đọc lại mấy lần, cả cuốn sổ tay kỹ thuật nông nghiệp và sổ tay kỹ thuật nuôi heo ở nhà cũng đọc rồi.

Bởi vì sách có hạn cho nên chỉ có thể đọc lại.

Cậu bé quay đầu nhìn Kiều Vi: “Mẹ ơi?”

Kiều Vi mới tới còn không quen hoàn cảnh, nghe nói có thư viện cũng vui vẻ, lập tức đồng ý: “Đi đi, đừng có chạy lung tung, đi theo chú. Đi lạc thì nhớ phòng ban chúng ta là phòng phát thanh.”

Lục Thiên Minh nói: “Sao cậu bé có thể đi lạc được, có tôi trông mà.”

Công việc của anh ấy là bảo trì và sửa chữa, lúc nào có trục trặc thì anh ấy mới có việc làm, mỗi ngày đều ở trong phòng đến khi hết giờ.

Bỗng nhiên có một đứa bé tới, chơi với trẻ con còn có thể giết thời gian.

Anh ấy đưa Nghiêm Tương đi.

Kiều Vi hỏi trạm trưởng Lục: “Hình như tôi không thấy ai đưa con đi làm cùng, chẳng lẽ chỉ có mình tôi thôi ư?”

“Đúng là không có ai dẫn theo, thỉnh thoảng cũng có.” Trạm trưởng Lục nói.

Hồ Tuệ có quyền lên tiếng trong đề tài này, đưa cho cô lời giải thích sau khi quan sát một thời gian dài: “Gia đình quân nhân có nhà trẻ, tuy nhỏ nhưng có nhà trẻ là được. Lớn hơn là có thể cho vào trường học.”

“Những người khác có người nhà ở trong trấn, trong nhà có người già trông con hộ, nên không cần đưa con tới đơn vị.”

Việc một người già chăm sóc một nhóm trẻ con cũng là chuyện bình thường. Trẻ con thì đều thả rông, trông một đứa cũng là trông, trông một đám cũng là trông. Mỗi đứa đều có cơm ăn, không bị đói là được.

Đây là ưu thế của người địa phương.

Nhưng gia đình quân nhân cũng có nhà trẻ.

“Sao em không đưa Tương Tương đi nhà trẻ.” Hồ Tuệ hỏi.

Kiều Vi nói: “Nếu cô giáo nhà trẻ nào cũng thích sạch sẽ như chị, làm mọi thứ không nhiễm chút bụi bặm nào thì em sẽ yên tâm đưa đi.”

Hồ Tuệ vỗ tay một cái: “Đúng thế, chị cũng ngứa mắt nhà trẻ ấy rồi, chỗ nào cũng bẩn. Nếu không giao cho chị đi, lúc nào chị cũng sẽ để đứa bé sạch sẽ. Em cứ yên tâm giao Nghiêm Tương cho chị!”


Chương 153
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294