Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 80


Trước Sau

Chương 80: Khó ngửi

Kiều Vi đá anh: “Nói!”

Lúc này Nghiêm Lỗi mới nói: “Anh thấy mùi xà phòng khó ngửi.”

“Đương nhiên khó ngửi, dù sao cũng là xà phòng.” Kiều Vi đồng ý.

Nhưng không có cách nào, hiện tại xà phòng đã là đồ tốt nhất. Kiều Vi nhớ rõ trong nguyên tác, vào những năm bảy mươi, với tư cách là vợ của Nghiêm Lỗi, Lâm Tịch Tịch là một trong những người đầu tiên dùng xà phòng thơm ở chỗ họ.

“Người khác không có, tôi có” là nguyên tắc của sảng văn. Do đó có rất nhiều đoạn miêu tả Lâm Tịch Tịch dùng xà phòng thơm được người khác hâm mộ. Bởi vậy Kiều Vi mới có ấn tượng sâu.

“Lại còn rát da nữa.” Cô nói: “Thứ này nhiều kiềm, thật ra không tốt cho da.”

Cô nói xong mới nhận ra Nghiêm Lỗi không phải người sẽ nói nhảm, anh chủ động nói vậy nhất định là muốn nói gì đó.

“Xà phòng khó ngửi, sau đó thì sao?” Cô hỏi anh: “Anh định nói gì?”

“Thật ra… bồ kết rất dễ ngửi.” Nghiêm Lỗi thận trọng nói: “Anh không rõ em có muốn dùng không. Nếu em muốn, anh có thể đun nước bồ kết cho em. Gội đầu rất thích, da đầu không ngứa.”

Nguyên chủ hướng về thành phố, ghét nông thôn, cũng ghét tất cả những thứ có dính dáng đến hai chữ nông thôn.

Xà phòng là thứ người trong thành phố mới dùng, người ở quê có cũng không nỡ dùng, đều dùng nước bồ kết, nước vỏ bào hoặc bánh dầu chè để gội đầu. Đương nhiên nguyên chủ coi xà phòng là vinh, là tiên tiến, là cao cấp.

Do đó trước kia Nghiêm Lỗi chưa từng nhắc đến đề nghị này.

Nhưng hiện giờ, anh cảm thấy vợ thay đổi rất nhiều. Một vài lời trước kia chưa từng đề cập đến có thể nói ra một cách tự nhiên.

“À, bồ kết?” Kiều Vi nghe thấy thì hứng thú.

Đã từng thấy thứ này ở trong tiểu thuyết cổ trang không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ngoài đời thực, nên rất tò mò.

“Được, vậy anh kiếm một ít về em thử xem.” Cô nói: “Thật ra, xà phòng và những thứ tương tự là đồ hóa chất, tuy khả năng tẩy rửa của nó mạnh, nhưng ở phương diện khác, nó không tốt bằng đồ thuần thiên nhiên.”

Đề nghị đưa ra được tiếp nhận, Nghiêm Lỗi có cảm giác khoảng cách giữa anh và Kiều Vi rút ngắn lại. Rõ ràng trên thân thể đã không còn khoảng cách, nhưng về mặt tinh thần, anh vẫn cảm nhận được nó.

Anh hy vọng sau này khoảng cách này có thể biến mất.

“Ôi.” Kiều Vi đột nhiên kêu lên.

“Sao vậy?”

“Quên không cho anh xem bản kế hoạch của em.”

“… Kế hoạch gì?”

“Sân, cả nhà nữa.”

Kiều Vi nói sơ qua những chuyện hôm nay cô nghĩ kỹ cho Nghiêm Lỗi, hỏi anh: “Làm sân trước hay là sửa nhà trước?”

Nghiêm Lỗi hỏi: “Thật sự muốn trồng rau à?”

“Trồng.” Kiều Vi nói: “Nhưng mà anh không được ủ phân gì kia, nếu anh làm em sẽ điên mất.”

Đoạn ký ức kia vô cùng sâu sắc, thậm chí bây giờ nói đến chuyện đó, Kiều Vi cũng có thể ngửi thấy mùi thối từ trong đống phân Nghiêm Lỗi ủ. Có thể thấy nguyên chủ căm ghét chuyện này cỡ nào.

Không thể trách cô ấy, chỉ ngửi mùi này từ trong ký ức thôi Kiều Vi cũng khó chịu. Gái thành phố, ai chịu nổi chứ.

Nghiêm Lỗi lại lẩm bẩm: “Vậy thì không phát triển tốt được…”

Dòng máu Trung Hoa này nồng đậm cỡ nào.

Kiều Vi bị tức bật cười liền đá anh một cái. Nghiêm Lỗi đồng ý: “Biết rồi.”

“Anh phải nhớ, chúng ta có chợ nông sản, chúng ta không dựa vào trồng trọt để ăn cơm.” Kiều Vi dạy dỗ anh: “Làm cho anh một mảnh đất trồng rau trong sân, một là để đẹp sân, hai là làm thú vui giết thời gian hun đúc tình cảm, anh đừng lẫn lộn đầu đuôi đấy.”

Người trí thức nói chuyện có rất nhiều cụm từ bốn chữ. Chính ủy của bọn họ cũng vậy, thích nói cụm từ bốn chữ.

Nghiêm Lỗi tỏ vẻ tiếp thu: “Được, anh biết rồi.”

Nhưng một lát sau anh lại hỏi: “Vậy anh có thể kiếm ít phù sa từ ở sông không?”

Kiều Vi: “?”

Nhìn xem, người trí thức cũng có chuyện không biết, Nghiêm Lỗi giải thích: “Phù sa trầm tích dưới sông màu mỡ, có thể bón cho đất.”

“…” Kiều Vi: “Thối không?”

“Không thối, không hề thối.” Nghiêm Lỗi bảo đảm: “Nếu như phù sa thối, thì nước sông không uống được.”

Kiều Vi đồng ý, nhưng yêu cầu: “Nếu thối, anh mang lên thế nào thì ném về thế ấy.”

Nghiêm Lỗi vui vẻ: “Được!”

Kiều Vi hỏi: “Vậy chúng ta làm sân trước hay sửa nhà trước?”

“Nếu như em không vội, vậy làm sân trước.” Nghiêm Lỗi đề nghị: “Hiện giờ nhanh chóng làm đất trồng rau còn kịp. Chuyện trồng trọt phải nhìn ông trời, chuyện khác khi nào làm cũng được.”

“Có lý.” Kiều Vi đồng ý: “Em không biết trồng, chuyện trồng trọt cụ thể giao cho anh. Em có thể làm gì trước nhỉ?”

“Không cần em làm.”

“Em rảnh, muốn tìm chút việc để làm.”

Kiều Vi vừa nói vậy, Nghiêm Lỗi động lòng. Đúng thật, nếu Kiều Vi quá rảnh rỗi, anh sợ cô lại nghĩ ngợi lung tung, để ai đó lừa đi mất.

“Vậy em xới đất trước.” Nghiêm Lỗi quyết định bố trí công việc cho Kiều Vi làm.

Anh giải thích kỹ càng cho cô làm như thế nào, công cụ ở đâu.

Hai vợ chồng thì thầm cả đêm, không nói chuyện yêu đương, chỉ nói chuyện trồng rau.

Hôm sau là thứ bảy. Lúc này chỉ được nghỉ một ngày cuối tuần, thứ bảy vẫn phải làm việc.

Kiều Vi vươn vai rời giường, mang theo Nghiêm Tương ra ngoài đến đại viện ăn sáng trước. Ăn xong lại đi chợ nông sản, gặp được chị Dương mang theo Lâm Tịch Tịch, Quân Tử cũng đi theo, Lâm Tịch Tịch còn đang bế bé Năm.


Chương 80
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294