Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 96


Trước Sau

Chương 96: Gieo giống

Tất nhiên khi lên hình người làm video chỉ cho người xem thấy những điều thú vị, còn những phần cực nhọc vừa dơ vừa mệt đã được lược bỏ rồi.

Kiều Vi cũng giống Diệp Công thích rồng, cô chỉ thích làm những phần thú vị nhất để thỏa mãn trí tưởng tượng. Phần việc mệt nhọc còn lại đành giao cho Nghiêm Lỗi. Dù sao đây cũng là biểu hiện của vợ chồng đồng lòng.

“Xử lý vườn rau của anh trước đi, đất của anh còn thối không đấy?” Kiều Vi rướn cổ lên nhìn vườn rau.

“Một chút! Một chút!” Nghiêm Lỗi vội trả lời: “Sắp hết mùi rồi, ngày mai phơi nắng nữa là hết mùi thối.”

Kiều Vi cười liếc nhìn anh, sau đó cô mang đậu, nấm khô, củ cải muối và trái cây sấy đi vào bếp.

Nghiêm Lỗi đặt từng chậu ngâm giống lên bậu cửa sổ. Anh lau tay, sau đó cầm xẻng đi xới đất trong vườn rau. Bùn sông đã khô hẳn, chỉ cần xới thêm một lần, tiếp tục phơi nắng, thì mùi hôi tanh sẽ bay đi hết.

Vậy thì Kiều Vi sẽ không ghét bỏ nữa.

Nghiêm Lỗi nhớ lại lần anh tìm đoàn trưởng Triệu uống rượu sau khi cãi nhau vì vụ trồng rau năm đó, anh ta đã nhắc nhở anh.

“Cậu ủ phân cái gì hả, cậu tưởng mình còn đang sống ở quê sao?” Đoàn trưởng Triệu chỉ vào mũi anh nói: “Cậu không nghĩ à, cậu cưới vợ ở đâu? Là cưới vợ thành phố đó! Cô ấy chịu được mới là lạ.”

Sau đó đoàn trưởng Triệu mách nước cho anh có thể dùng bùn sông thay thế.

Thực ra không có cái gì tốt bằng phân tự ủ, nhưng không cần thiết nữa. Mảnh đất đã bị anh san phẳng lại, anh cũng sẽ không trồng rau nữa.

Lúc đó Nghiêm Lỗi đã nghĩ anh sẽ không bao giờ trồng nữa, nhưng không ngờ có một ngày anh lại gieo những hạt giống mới.

Nghiêm Lỗi vừa xới đất vừa thở dài. Quả nhiên con người phải trải qua một số chuyện mới có thể trưởng thành và tiến bộ được.

Bây giờ cô đã bao dung hơn trước rất nhiều. Một khi con người chịu mở rộng lòng mình, cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn.

Vợ chồng Nghiêm Lỗi và Kiều Vi vui vẻ rạng ngời như ánh mặt trời, còn Lâm Tịch Tịch lại không được tốt cho lắm.

Lúc gặp Nghiêm Lỗi ở chợ, cảm giác của cô ta tối qua lại càng rõ ràng hơn… người đàn ông này rất phiền.

Tóm lại, không nhắc đến các yếu tố khác, chỉ riêng người này, bây giờ Lâm Tịch Tịch cảm thấy anh rất phiền.

Tâm hồn Lâm Tịch Tịch vốn là một bà cô trung niên. Vào độ tuổi này, cô ta rất thích lải nhải dạy dỗ lớp trẻ. Nói theo thời đại của Kiều Vi, đây là kiểu của bố già.

Hơn nữa Lâm Tịch Tịch là người trọng sinh, trải nghiệm kỳ diệu này đã mang đến cho bà cô khốn khổ ở thập niên chín mươi một loại tự tin mãnh liệt, cảm thấy bản thân đang đúng trên vai của thời đại, có thể khinh thường người trong thời đại này.

Cảm giác hơn người này khiến cô ta tự tin và sung sướng.

Nhưng cô ta nào biết Nghiêm Lỗi lại càng giống bố hơn cô ta, trực tiếp dập tắt khoái cảm của cô ta.

Thật là… phiền.

Tối qua cô ta còn nghĩ đến tiền đồ rộng mở của anh, mơ về tương lai phú quý giàu sang, cô ta còn có thể nhịn.

Nhưng hôm nay cô ta nhìn thấy gì ở chợ? Lưng anh đeo cái sọt, toàn mua đồ linh tinh? Nào là vải dệt thủ công, giày vải tự dệt, thậm chí có cả giày rơm.

Anh ta mua giày rơm!

Trong phút chốc, ảo giác mà hai từ “quan lớn” mang đến lập tức sụp đổ, chỉ còn lại tối tăm mịt mờ.

Cô ta ngày càng thấy rõ dáng vẻ quê mùa đến từ nông thôn giống mình của Nghiêm Lỗi.

Bản chất của con người là thứ rất khó thay đổi. Mặc dù Lâm Tịch Tịch vẫn luôn tự nhủ đây chỉ là chút chuyện vặt, chẳng có gì quan trọng, nhưng rồi cô ta nhận ra lúc này không khác gì bản thân thời trẻ. Thứ cô ta thật sự khao khát vẫn là thành phố.

Cô ta dành hơn nửa cuộc đời vẫn chưa thể biến mình thành người thành phố chân chính.

Mới tối qua, Nghiêm Lỗi chỉ vào cô ta bảo rằng, nhìn qua biết ngay là người nhà quê. Anh không biết lời này khiến Lâm Tịch Tịch đau lòng cỡ nào.

Lâm Tịch Tịch và Tiểu Trương đi lang vô định trong trong khu chợ đông đúc. Cô ta cố nói khách sáo hỏi về chuyến đi lên tỉnh của Kiều Vi.

“Họ hàng của chị dâu, là một bà cụ, không phải là người tốt.” Tiểu Trương nói: “Không thể qua lại với loại họ hàng này được.”

Sao lại là bà cụ? Không phải theo trai sao?

Nhưng Lâm Tịch Tịch nhận ra cô ta không còn hứng thú với chuyện này nữa.

Lúc này, cô ta nhìn những người dân thôn quê tay lấm chân bùn và một số cư dân sống trong thị trấn nhỏ cũng không khác người nhà quê là mấy, trong lòng cô ta chán nản không thôi.

Thậm chí cũng chán ghét Trương Quốc Cường… cậu ta cũng là người nhà quê. Giọng nói của Tiểu Trương nhiễm khẩu âm rất nặng, hay sử dụng phương ngữ trong lúc trò chuyện.

Lúc này, Lâm Tịch Tịch lại đối diện với chính mình, nhận ra mấy chục năm rồi cô ta vẫn thích người thành phố.

Cô ta ghét nông thôn, ghét nơi mà cô ta sinh ra. Thậm chí sau khi trải qua hơn hai mươi năm giày vò ở thành thị, lại càng ghét hơn cả khi còn trẻ.


Chương 96
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294