Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 112


Trước Sau

Chương 112:

Với năng lực của quân đội thì có thể nhanh chóng thực hiện.

Buổi sáng Nghiêm Lỗi họp xong, đến chiều thì xin nghỉ với Chính ủy để rời đi trước.

Sau khi anh đi, Chính ủy còn cầm cốc tráng men, vừa uống trà vừa nói với người khác: “Sao hôm nay trông cậu ấy phấn khởi thế? Có chuyện gì vui à?”

Người khác: “Chắc là không…”

Lạ thật đấy.

Bởi vì các cán bộ đều cùng nhau ngồi xe jeep về nhà, nên thời gian về nhà của Nghiêm Lỗi đều rất ổn định. Kiều Vi sẽ căn chuẩn thời gian để nấu cơm tối.

Nhưng hôm nay đã tới giờ rồi mà Nghiêm Lỗi vẫn chưa về, cô đang khó hiểu thì Anh Tử nhà đoàn trưởng Triệu tới: “Dì ơi, bố cháu bảo cháu sang nói với dì là hôm nay chú Nghiêm có việc nên xin nghỉ để đi làm việc. Chú Nghiêm bảo là có lẽ sẽ về muộn, bảo dì phần cơm cho chú.”

“Ừ, dì biết rồi, cảm ơn cháu. Anh Tử đừng đi vội.”

Kiều Vi gọi Anh Tử lại, mở hộp lấy hai cái bánh quy ra cho Anh Tử: “Này.”

Anh Tử nhận bánh quy, vui vẻ đi về nhà.

Cô bé ăn một cái trên đường về, cái còn lại thì đem về nhà, bẻ thành hai nửa, một nửa cho Quân Tử, một nửa cho bé Năm.

Hai đứa bé lập tức nhét vào trong miệng, sợ chậm là sẽ bị các anh trai giành mất.

Gia đình đông con, mỗi lần ăn là một lần luyện tốc độ tay.

“Ở đâu ra thế?” Chị Dương nhìn thấy hỏi.

“Dì Kiều cho ạ.”

“Con bé này, đã bảo không được xin đồ ăn của người khác rồi mà!”

“Con không xin! Con đang định đi thì dì Kiều gọi con lại rồi cho con.” Anh Tử cãi: “Dì Kiều hào phóng lắm. Đó chính là bánh quy xịn, dì Kiều không những mua về mà còn mở ra ăn nữa.”

Chị Dương trợn mắt: “Làm gì có nhà ai bằng nhà đó được, chỉ có một đứa con. Nhà mình phải nuôi mấy cái mồm đấy.”

Anh Tử: “Xí. Thế thì mẹ đừng đẻ nhiều như vậy nữa.”

Nhìn thôi cũng biết Nghiêm Tương sống sung sướng và thoải mái hơn mấy anh chị em nhà cô bé nhiều. Mấy hôm trước bé Năm còn bảo là được ăn đào đóng hộp ở nhà họ Nghiêm, làm cô bé thèm chết đi được.

Cô bé bảo mẹ mình đi mua, lúc đến hợp tác xã cung tiêu hỏi thì chẳng còn, đã hết từ lâu rồi.

Chị Dương đánh cô bé một cái.

“Nhưng mà dì Kiều của con đúng là rất hào phóng. Cái này người khác không bằng được.” Chị Dương khen.

Nghiêm Lỗi về muộn hơn mọi khi một lúc, anh còn dẫn theo một người, đó là một người đồng hương.

“Đây đây đây, để ở đây đi.” Nghiêm Lỗi xách theo bao tải, dẫn đồng hương vào nhà.

Đồng hương khiêng một bó cỏ khô lớn trên vai.

Kiều Vi đi từ trong phòng ra, vừa nhìn đã hiểu: “Anh mua cỏ khô à?”

“Không phải là mua, không phải là mua.” Đồng hương vội xua tay: “Là tôi tặng cho anh ấy, tặng.”

Kiều Vi le lưỡi: “Đúng đúng đúng, tặng.”

Giữa các cá nhân không thể nói đến chuyện mua bán.

Nghiêm Lỗi chọc nhẹ cô một cái rồi đi vào nhà. Một lát sau, anh cầm theo tiền và phiếu lương thực ra ngoài để cho đồng hương.

Phiếu là đồ vật chỉ có ở thành phố, nông dân không có phiếu lương thực. Nhưng vì đủ loại lý do mà nông dân vẫn sẽ có nhu cầu muốn có phiếu lương thực.

Đêm hội mùa xuân ở thập niên chín mươi còn có tiểu phẩm, nói về nông dân đẩy xe đạp để “phiếu lương thực đổi gạo”, chính là dùng gạo để đổi lấy phiếu lương thực trong tay người thành phố.

Đồng hương cầm số tiền và phiếu lương thực mà họ đã thương lượng xong từ sớm, nhưng anh ấy không đi ngay mà muốn lấy bao tải về.

Mọi người ở thời đại này còn không nỡ vứt cả tờ giấy rách, thứ gì cũng phải dùng đi dùng lại đến lúc hỏng thì thôi.

Nghiêm Lỗi cũng không so đo chuyện này, anh đổ cỏ khô trong bao tải lên giường trúc, sau đó trả cái bao tải cũ cho đồng hương.

Anh hào phóng như vậy làm đồng hương rất vui, trước khi đi anh ấy còn dặn: “Có việc gì thì cứ tìm tôi nhé, tôi ở gần.”

Nghiêm Lỗi đóng kỹ cửa rồi quay người, Kiều Vi thì đang mân mê chỗ cỏ khô kia: “Sao lại vừa có rời, vừa có đệm cỏ thế?”

Hóa ra cỏ khô trong bao tải đều là cỏ rời, còn trong gói mà đồng hương khiêng vào kia chính là đệm cỏ đã được đan sẵn.

“Cái này để cho em nhét vào đệm.” Nghiêm Lỗi nói: “Cái này để trải giường chiếu.”

“Độ dày của cái này rất vừa vặn, sau này đầu gối em sẽ không đau nữa.” Anh chỉnh vành mũ, mắt sáng bừng.

Đồng chí, anh đừng nhắc đến chuyện đó khi đang mặc bộ quần áo này chứ.

Kiều Vi thấy rất áp lực, cô có cảm giác tội lỗi như đã dạy hư người đứng đắn, vội đẩy anh: “Anh đi thay quần áo đi rồi ăn cơm.”

Nghiêm Lỗi thuận tay ôm đệm cỏ vào nhà.

Nghiêm Lỗi lật chiếu trên giường lên, cuộn cái đệm lại rồi trải đệm cỏ giày lên trên cái giường đất ở dưới, sau đó là đến đệm và chiếu. Anh còn ấn thử, rất êm!

Anh thay bộ quần áo khác rồi đi vào sân, nhìn thấy cái máy giặt bằng sức người bên cạnh giếng nước: “Lắp xong rồi à? Thế nào? Dùng được không?”

“Dùng được. Em đã giặt xong một chậu quần áo rồi.” Kiều Vi nói: “Sau này cứ để em giặt quần áo, anh không cần phải làm, anh rửa bát thôi là được.”

Cô ngồi trên giường trúc, thử nhét cỏ khô vào trong gối dựa.

Lần đầu tiên thất bại, cô dứt khoát móc hết tất cả mảnh vải bên trong ra, trộn lẫn với cỏ khô rồi lại nhét vào, cuối cùng cũng thành công.

Sau khi nhét cỏ khô vào cả ba cái gối, Kiều Vi thử dựa vào nó rồi vui vẻ nói: “Thật sự không lún này.”

Cỏ khô trộn lẫn với mảnh vải là có thể làm cái gối căng ra, mang đến cảm giác đàn hồi không khác gì chỗ tựa lưng của sô pha.


Chương 112
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294