Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 204


Trước Sau

“Ngày mai gặp lại.”

“Ồ… Ngày mai gặp lại.”

Kiều Vi lại đi chào trưởng ban Chu, được cho phép tan ca.

Cô đi rồi, những người khác mới ngẩng đầu lên nói với Ngô Ái Trân: “Sao cô vẫn còn tốt với cô ta thế?”

Không châm chọc cô là được rồi, vậy mà còn chào hỏi nữa?

Ngô Ái Trân lúng túng, tức giận nói: “Người ta lịch sự, tôi không thể không lịch sự chứ.”

Trưởng ban Chu uống một ngụm trà: “Đúng vậy. Tiểu Ngô nói đúng.”

Trưởng ban đã lên tiếng, người kia không nói gì nữa. Nhưng trong lòng họ vẫn cảm thấy Ngô Ái Trân khá vô dụng, rõ ràng mọi người đã thống nhất, phải giả vờ lịch sự với Kiều Vi, khách sáo giao nhiều việc cho cô… Nhưng kết quả là không giao được “rất nhiều công việc”, Ngô Ái Trân đã phản bội.

Cắt.

Hôm nay thời tiết rất tốt, nắng đẹp.

Kiều Vi không về thẳng nhà, mà đưa Nghiêm Tương đến cửa hàng bách hóa mua quần áo đổi mùa.

Là con một nên không có quần áo cũ của anh chị em mặc. Bố lại giỏi kiếm tiền và phiếu, cung cấp một cuộc sống dư dả, nhà ít người nên phiếu còn thừa đầy. Nguyên chủ chưa từng mua loại nào quá cỡ khi mua quần áo cho Nghiêm Tương, nhiều lắm là một cỡ.

Đổi mùa, phải mua quần áo mới cho Nghiêm Tương.

Thật ra Kiều Vi rất muốn mua cho Nghiêm Tương những bộ quần áo thể thao hoặc những bộ quần áo thoải mái.

Nhưng quần áo trẻ em thời đại này rất kỳ lạ, chủ yếu là áo sơ mi. Nếu mặc nghiêm túc, sẽ giống một ông cụ non.

Đặc trưng của thời đại rất rõ ràng.

Nói chung ở miền Bắc sau Tết Nguyên đán, nhiệt độ sẽ giảm dần, ở đây mua đồ không tiện bằng đời sau, những thứ cần chuẩn bị đều phải chuẩn bị trước.

Kiều Vi mua áo, quần và quần áo mùa thu cho Nghiêm Tương. Cô cũng mua len.

Mặc dù trong giờ làm việc không ai đan áo len trong phòng, nhưng trong giờ nghỉ trưa hôm nay cô thấy có người đang đan.

Hơn nữa có thể là do gần đến dịp lễ lớn, công việc của ban tuyên truyền khá nhiều, nên mới không ai đan. Bởi vì lúc cô đi ra ngoài, cũng thấy có người đang đan áo len trong các phòng khác.

Cô cũng định đan, cô đã học với Hồ Tuệ rồi. Mặc dù chỉ biết đan kim đơn, nhưng tự tin có thể đan ra một chiếc áo len hoàn chỉnh.

Chỉ cần có sức khỏe tốt, không gì có thể làm khó cô.

“Tương Tương, con ôm được không?” Kiều Vi lo lắng hỏi Nghiêm Tương.

Nghiêm Tương ngồi trên ghế sau, vòng tay giang rộng. Tất cả những thứ đã mua đều được nhét vào trong túi lưới, được cậu bé ôm chặt vào lòng.

“Không vấn đề gì!” Cậu bé đáp lại thật to.

Bây giờ Kiều Vi rất thích túi lưới.

Cái này thật là kỳ diệu, chỉ một cục nhỏ xíu mà khi mở ra, sức chứa lại rất lớn.

“Vậy con ôm chắc chắn nhé. Mẹ sắp đạp xe rồi đây.”

Nghiêm Tương đặt cằm lên trên lớp len mềm mại: “Vâng, đi thôi.”

[Hôm đó thời tiết rất đẹp, tôi chìm đắm trong niềm vui được mặc những bộ quần áo mới. Sợ quần áo mới, vải mới rơi mất, tôi ôm chặt cái túi lưới phồng lên suốt cả chặng đường. Len cọ vào cằm khiến tôi ngứa, nên tôi cọ cọ lên dây thừng của túi lưới để giải ngứa.]

[Lên huyện với mẹ, tôi bắt đầu có những cuộc xã giao riêng của mình.]

[Có lẽ trẻ con không thể mô tả chính xác những cảm xúc như hâm mộ, thích, ghen tị, ghét v.v. nhưng trong thâm tâm chúng lại có thể cảm nhận rõ ràng. Từ cảm xúc phản hồi lại của những người xung quanh, tôi bắt đầu nhận ra bố mẹ đã cho tôi một cuộc sống tốt hơn rất nhiều người.]

[So với những đứa trẻ chạy lung tung, chảy nước mũi ở nhà các chiến hữu của bố, trẻ con ở huyện khác hoàn toàn. Tôi nghĩ những khác biệt nhỏ nhặt này có thể chính là lý do khiến người thành thị luôn tự cao tự đại. Nhưng là đứa trẻ từ thị trấn lên huyện, tôi chưa bao giờ có những cảm xúc tiêu cực như e sợ hay tự ti. Tôi không có sự kính sợ như những người ở quê lên thành phố.]

[Trái lại, tôi biết rõ rằng trẻ con ở huyện không bằng tôi, phần lớn không biết gì cả. Một số có thể thuộc được bài thơ Đường, nhưng cũng chỉ là một phần rất nhỏ so với những gì tôi thuộc.]

[Có một giáo viên nói rằng, Nghiêm Tương còn “thành phố” hơn cả trẻ em ở thành phố. Giáo viên đoán mẹ tôi có lẽ đến từ Bắc Kinh.]

[Tôi biết không phải như vậy, nhưng tôi không nói ra.]

Hôm qua Ngô Ái Trân bị đồng nghiệp dè bỉu. Họ cảm thấy cô ta đối xử với nhân viên điều tạm tên Kiều Vi kia quá mềm mỏng. Cô ta nghĩ hôm nay phải đối xử với Kiều Vi lạnh lùng cứng rắn hơn một chút.

Nhưng chưa đến mười một giờ, Kiều Vi đã hoàn thành công việc và bàn giao lại.

Không trì hoãn công việc đến lúc ăn cơm vào mười hai giờ trưa.

Đến giờ ăn, mọi người kéo nhau đi, vẫn không gọi Kiều Vi đi ăn cùng như trước.

Ngô Ái Trân cũng lấy cặp lồng ra, chuẩn bị đi ăn cùng những người khác.

Lúc này mọi người vẫn bình thường như thể không có chuyện gì. Nhưng có những người hôm qua không thích thái độ mềm mỏng của Ngô Ái Trân, họ liếc mắt nhìn Kiều Vi ở phía sau, sau đó lại liếc sang cô ta.

Con người sẽ có tâm lý phản nghịch.

Cái liếc mắt của họ khiến Ngô Ái Trân thẹn quá thành giận.

“Kiều Vi.” Ngô Ái Trân chủ động gọi: “Chúng ta đi ăn đi.”

“Đến ngay.” Kiều Vi mỉm cười đi tới.

Hai người bước đi cùng nhau.

“Tôi nói rồi, cô Ngô Ái Trân này không được đâu.” Người đàn ông bĩu môi.

Mọi người đều thấy thật vô nghĩa.

Thật ra, đa số mọi người không có nhiều năng lượng để duy trì một loại cảm xúc nhất định trong thời gian dài. Họ chỉ đi theo “số đông” mà thôi.

Khi “số đông” đối xử lạnh lùng với Kiều Vi, họ cũng không thể đối xử nhiệt tình với cô.

Đi theo số đông sẽ không sai.

Nhưng bây giờ “số đông” đã bị Kiều Vi và Ngô Ái Trân phá vỡ. Họ không còn là một khối vững chắc nữa.

Bầu không khí số đông đã biến mất.

Nếu có ai đó tiếp tục kiên trì thì là do tính cách bên trong đã thúc đẩy họ. Những người khác không có động lực mạnh mẽ như vậy.

Mọi người không rảnh để hùa theo.

Tới nơi, có người còn đến chỗ Ngô Ái Trân và Kiều Vi.

Kiều Vi đi cạnh hai đồng nghiệp nữ với nụ cười trên môi, vừa nói vừa cười.

Cô xinh đẹp lại còn hào phóng, cá tính mạnh mẽ nhưng cách làm lại mềm mại. Kiều Vi không có sự yếu đuối dễ bị bắt nạt, mà cô là kiểu người sẽ vô thức thu hút mọi người đến gần mình.

Cho Kiều Vi một bước để đột phá, thế lực chống lại cô lúc trước đã tan thành một đống cát bụi.

Buổi chiều khi cô về nhà, Kiều Vi đã nói với chuyện này với Nghiêm Lỗi.

“Thật buồn cười.” Kiều Vi dùng từ “buồn cưởi” để diễn tả.

Nghe vậy, Nghiêm Lỗi biết cô có thể tự mình xử lý chuyện này.

Nhưng anh vẫn không vui.

Kiều Vi kiễng chân hôn anh: “Bước ra khỏi nhà thì sẽ không tránh được những chuyện thế này. Ai có thể ở mãi trong nhà làm trẻ con chứ? Không trải qua mưa gió, sẽ không thấy được cầu vồng.”

Cái gì với cái gì, rối hết cả lên.

Nhưng Nghiêm Lỗi đã u mê vì sắc đẹp, trốn ở bếp hôn Kiều Vi tới tấp.

Cơm suýt nữa bị khê.

Ăn tối xong, Kiều Vi nói với Nghiêm Tương: “Con đi xem mấy đứa Cương Tử có ở nhà không, gọi một đứa đến cho mẹ. Con gọi ai cũng được ngoài Quân Quân.”

Nghiêm Tương dạ một tiếng rồi chạy đi, gọi Hoa Tử đến.


Chương 204
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294