Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 221


Trước Sau

“Nếu phải đi xa, rời xa bố mẹ, chỉ có thể mang ít hành lí đi.”

“Vậy thì hãy mang theo tư tưởng của các vĩ nhân và sách giáo khoa.”

Cô miêu tả cho các thanh niên về đất nước tốt đẹp, giàu có, thịnh vượng trong tương lai.

Máy bay Mỹ đến trước cửa nhà chúng ta, phi công dám đâm vào đất nước này.

Tri thức thay đổi cuộc sống, thay đổi quốc gia, thế giới.

Câu nào anh cũng hiểu, nhưng giọng nói của cô lại như có như không.

Nghiêm Lỗi ngồi ở giữa hàng ghế khán giả đầu tiên, ngước mắt nhìn vợ mình, cảm thấy tất cả những người khác đều mờ nhạt, chỉ có cô là tỏa sáng.

Tiếng vỗ tay như sấm vang lên bên tai, Nghiêm Lỗi hoàn hồn, anh cũng vỗ tay theo.

Tiểu Trương ngồi bên cạnh anh, bàn tay đã vỗ đỏ rồi nhưng vẫn chưa thấy đủ. Cậu ta đã tòng quân mấy năm, lại cảm thấy phấn khích như mấy thanh thiếu niên ở thao trường.

Những người trên đài cũng rung động bởi bài diễn thuyết này.

Kết thúc diễn thuyết, vốn nên để hiệu trưởng nói hai câu, nhưng hiệu trưởng quá xúc động, cổ họng cứ nghẹn lại, cuối cùng bao từ ngữ muốn nói ra lại hóa thành một câu: “Các em học sinh! Học tập cho tốt!”

Lại là một tràng vỗ tay.

Mọi người ở dưới chứng kiến hiệu trưởng ở trên đài dùng con dấu ấn rồi lại ấn, cuối cùng ấn mạnh lên bằng tốt nghiệp.

Trong tiếng vỗ tay như sấm của học sinh, Kiều Vi lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba.

Cảm giác nghi thức quá tuyệt vời, như thể Kiều Vi có buổi lễ tốt nghiệp dành riêng cho mình vậy.

Điều này làm cho người xuyên qua hơi hoảng, chỉ có thể cung kính cảm ơn nhận bằng tốt nghiệp từ trong tay hiệu trưởng.

Tuy là thế nhưng Kiều Vi nghĩ nhất định tên kia sẽ thích, coi như là thỏa mãn anh.

Nhưng cô liếc mắt xuống phía dưới, ngạc nhiên phát hiện mặt tên kia nặng nề, không giống với lúc vui vẻ, chờ mong trước khi tới.

Nhưng cô hiểu rất rõ người đàn ông này, khi ánh mắt họ chạm nhau, như có tia lửa, cô hiểu ra ngay.

Kiều Vi cắn môi, chỉ có thể ngẩng đầu giả vờ nhìn bầu trời.

Nếu không… Có thể làm gì trước nơi đông người như thế này.

Khi tạm biệt, Nghiêm Lỗi liên tục bắt tay hiệu trưởng và thầy Trương, đồng thời trịnh trọng cảm ơn bọn họ đã cho Kiều Vi cơ hội diễn thuyết này.

Lúc này không phải là khách sáo giả dối, mà là lời thật tâm của anh.

Hiệu trưởng xúc động nói: “Tôi còn phải cảm ơn Kiều Vi đấy.”

Bây giờ trường học rất khó tổ chức lớp học bình thường. Nhưng hôm nay, ông ấy lại cảm nhận được bầu không khí vô cùng khác.

Nhà giáo dục suýt nữa rưng rưng nước mắt.

Trên đường về, Tiểu Trương cũng bùi ngùi: “Ôi chao, ôi chao, tôi không ngờ…”

Tuy cũng từng đọc tác phẩm của Kiều Vi, về lí trí biết vợ đoàn trưởng Nghiêm hiện là người cầm bút. Nhưng về tình cảm, bởi vì nguyên nhân công việc, cậu ta tiếp xúc với Kiều Vi nhiều hơn những người khác cho nên ấn tượng của cậu ta về Kiều Vi ngày xưa rõ ràng hơn. Nhận thức hôm nay của cậu ta và ấn tượng ngày xưa không còn giống nhau.

Hôm nay, ngoài miệng cậu ta nói muốn nghe chị dâu diễn thuyết, nhưng thật ra lại ngầm chế nhạo.

Nhưng cậu ta không ngờ buổi diễn thuyết của Kiều Vi không chỉ khiến nhiệt huyết của cậu ta sôi trào mà cũng khiến cậu ta khát khao, mơ ước về tương lai.

“Tôi không nên học lái xe!” Cậu ta vỗ vô lăng nói: “Tôi nên học lái máy bay! Máy bay Mỹ dám đến nhà chúng ta, tôi là người đầu tiên đâm vào!”

“Đúng rồi, đoàn trưởng! Đoàn trưởng? Tại sao đoàn trưởng không nói chuyện?” Tiểu Trương cảm thấy kì quái, liếc mắt về phía Nghiêm Lỗi đang ngồi ghế phụ.

Đến nỗi hơi bất mãn, hôm nay chị dâu diễn thuyết xuất sắc như vậy, đoàn trưởng cũng không khen hai câu, cả người cứ lạnh lùng.

Nghiêm Lỗi “ừ” đáp cho có lệ.

Anh liếc mắt qua kính chiếu hậu.

Trong gương, Kiều Vi ngồi sau vuốt đầu Nghiêm Tương, giống như có thần giao cách cảm, cô cũng ngẩng đầu lên nhìn anh qua kính chiếu hậu.

Trong mắt cô có tình, không giống với ánh mắt kiên định lúc trên đài, cười như không cười, lộ ra chút ranh mãnh, giảo hoạt.

Cô nhìn thấu anh.

Nghiêm Lỗi cảm thấy cổ hơi nóng.

Người cũng nóng.

Muốn về nhà thật nhanh.

“Tương Tương có mệt không?” Tiểu Trương hỏi: “Sao Tương Tương cũng không nói chuyện.”

Tuy biết Nghiêm Tương là đứa trẻ ngoan, yên tĩnh, nhưng hôm nay quá yên tĩnh rồi. Hai bố con đều kì lạ giống nhau.

“Nghiêm Tương? Mệt à con?” Cuối cùng người bố ruột cũng nhớ tới nên quan tâm con trai mình.

“Không ạ.” Nghiêm Tương lại nói: “Con đang suy nghĩ lời mẹ nói, súng đạn máy bay đại bác lợi hại như thế, là đồ thật sao?”

Kiều Vi vuốt đầu của cậu bé, nói cho cậu bé biết: “Bây giờ vẫn chưa lợi hại như vậy, cho nên phải dựa vào các anh chị và các bạn nhỏ như con học tập cho giỏi, trưởng thành mới có thể tạo ra. Đánh đuổi Mỹ, đả đảo chủ nghĩa đế quốc.”

Nghiêm Tương nói: “Con không muốn đi nhà trẻ, con muốn đến trường.”

Người trong xe bật cười.

Tiểu Trương nói: “Cháu chỉ là hạt đậu nhỏ, bây giờ đến trường sẽ bị bắt nạt đến mức khóc huhu.”

Nghiêm Lỗi nói: “Muốn học là chuyện tốt, nhưng muốn làm đến nơi đến chốn thì đến khi con đủ tuổi rồi tính sau.”

Kiều Vi cũng nói: “Con còn nhỏ.”

Thực ra, cô cũng biết trường học dần dần không học được cái gì.

Nhưng không sao, cô đá hộp giấy dưới chân.

Cuối cùng Nghiêm Lỗi cũng hỏi: “Đó là gì vậy?”

Cái người mất hồn mất vía này cuối cùng cũng chú ý tới rồi.

Đây là đồ Kiều Vi xin thầy Trương. Lúc đầu cô chỉ muốn lấy bằng tốt nghiệp, nhưng sau khi liên lạc với thầy Trương, bỗng nhiên cô nghĩ có thể nhờ thầy Trương hỗ trợ.

Lúc này, nhà sách Tân Hoa chưa kinh doanh đồ dùng dạy học, bên ngoài rất khó mua sách, chỉ có cách duy nhất là thông qua trường học.

Trước kia Kiều Vi sang nhà đoàn trưởng Triệu mượn sách giáo khoa cho Nghiêm Tương đọc. Nhưng cả nhà anh ta đều là học sinh tiểu học, chỉ có sách tiểu học, lại còn nát, thiếu trang.

Trước khi Kiều Vi trả lại, cô dùng lịch treo tường bọc lại bìa sách, nếu không thì không thể đọc được.

Chị Dương cảm thấy tiếc giấy, giấy của lịch treo tường thô ráp, dùng để cắt làm lót giày là tốt nhất. Đem ra làm bọc sách quá đáng tiếc.

Kiều Vi vẫn không có cơ hội tìm được sách giáo khoa cấp hai, Hạ Hà Khẩu cũng không có trường cấp hai. Ban đầu cô đã nghĩ đến việc tìm một trường cấp hai trong huyện để lấy, nhưng cô không quen ai nên phải tìm mối quan hệ.

Lần này bị Nghiêm Lỗi ép phải liên hệ với trường cũ, nên cô không phải tìm mối quan hệ nữa, trực tiếp tìm chủ nghiệm lớp của nguyên chủ.

Trường học không có rất nhiều thứ nhưng sách cũ lại có rất nhiều. Thầy Trương lấy cho cô một bộ từ cấp hai đến cấp ba luôn.

“Sách giáo khoa.” Kiều Vi nói: “ Thầy Trương tìm giúp em. Sau này Tương Tương có thể đọc, anh cũng có thể. Học giỏi toán lý hóa, đi khắp thiên hạ cũng không sợ.”

Đột nhiên Tiểu Trương hiểu ra.

Thảo nào đoàn trưởng không thích nói chuyện. Cưới người vợ có học thức thật là áp lực ghê gớm, bây giờ còn phải học.

Hơi đáng sợ.


Chương 221
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294