Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 246


Trước Sau

Nghiêm Lỗi nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô, nhẹ nhàng nói: “Kiều Vi, chuyện giữa Tăng Nhạc và bí thư Mạnh là chuyện của họ. Tăng Nhạc không phải là kẻ thù của chúng ta.”

“Em biết. Anh đi đi.” Kiều Vi nói: “Hôm nay em đã nói với anh ấy rằng em muốn về huyện, anh ấy không đồng ý. Anh đi giúp em nói chuyện với anh ấy thêm lần nữa đi.”

“Vậy em một mình…”

“Em không sao. Hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện… Em không sao. Không cần chị Triệu ở cùng em.”

Nghiêm Lỗi hôn lên đỉnh đầu cô, đội mũ rồi đi ra ngoài.

Kiều Vi đóng lại cổng sân, cầm chốt cửa, đóng cửa thật cẩn thận.

Nghiêm Lỗi đến tối mới về.

“Anh ấy vẫn không chịu.” Nghiêm Lỗi nói: “Anh ấy hy vọng em sẽ ở lại.”

Thái độ của Kiều Vi vẫn rất kiên quyết: “Em ở lại cũng không viết bài nữa.”

Lúc này mà làm cây bút thì rất nguy hiểm. Nếu không viết theo ý họ muốn, cô sẽ trở thành kẻ thù của bọn họ. Còn nếu cô viết theo ý họ muốn, mười năm sau, cô sẽ bị chôn vùi cùng bọn họ.

“Nghiêm Lỗi. Chúng ta phải hiểu một điều rằng tình hình trước mắt dù có rầm rộ đến đâu, dù đã lan rộng khắp cả nước thì đó cũng không phải là trạng thái bình thường. Cho dù tình trạng bất thường này kéo dài nhiều năm nhưng nó nhất định, nhất định sẽ kết thúc! Đến ngày kết thúc, những người hiện đang nắm trọng quyền, một bước lên mây, đến lúc đó đều sẽ bị xử lý.”

“Nghiêm Lỗi, sau này anh làm bất cứ việc gì, đều phải nhận thức rõ điều này, đều phải hiểu rõ điều này rồi mới được đưa ra lựa chọn!”

Nghiêm Lỗi không nói gì, dưới ánh đèn, anh chăm chú nhìn cô.

Kiều Vi lo lắng: “Nghiêm Lỗi?”

Nghiêm Lỗi đột nhiên cười, cúi xuống hôn mắt cô: “Kiều Vi! Kiều Vi!”

Cô thực sự nghĩ giống anh, cô ở trong vòng xoáy nhưng lại có thể nhìn thấu đáo như vậy.

Nghiêm Lỗi ôm chặt Kiều Vi: “Em đừng lo cho anh, đầu óc anh tỉnh táo lắm.”

Tuy học vấn, hiểu biết và kiến thức của Nghiêm Lỗi không bằng Kiều Vi nhưng anh là một học sinh chăm chỉ, anh đọc rất nhiều về lịch sử đảng.

Lấy sử làm gương, đầu óc anh rất tỉnh táo.

Anh nhận thức về phong trào đang diễn ra trên toàn quốc này hoàn toàn giống với Kiều Vi. Nhưng từ trước đến nay, nhận thức này chỉ có thể chôn chặt trong lòng, không thể dễ dàng nói với người khác.

Hôm nay, anh thực sự nghe Kiều Vi nói ra những suy nghĩ giống anh.

Nghiêm Lỗi vừa mừng vừa như được an ủi.

Vợ anh là người có thể khiến anh hoàn toàn yên tâm.

Là đồng chí cách mạng, là người bạn cùng chiến đấu, là người có thể cộng hưởng về mặt tinh thần và có thể hòa hợp hoàn toàn.

Cảm giác thỏa mãn của Nghiêm Lỗi lúc này không thể diễn tả thành lời.

“Em không cần lo lắng về tên họ Quan đó, anh đã bàn bạc với Tăng Nhạc rồi.” Anh hứa với cô.

Kiều Vi vùi mặt vào ngực Nghiêm Lỗi.

Thực ra từ trước đến nay, cô không mấy đồng cảm với kiểu lấy cảm giác an toàn từ người khác. Bởi vì những năm cuối đời, cô đã chết trong cô đơn.

Máu mủ, tình yêu, đều không mang lại cho cô bất kỳ cảm giác an toàn nào.

Nhưng bây giờ, cô đang ở trong vòng tay của Nghiêm Lỗi, được anh ôm chặt vào lòng, cô thực sự cảm thấy rất an toàn.

Sau khi đội an ninh liên hợp của quân khu và huyện Hạ Hà Khẩu thành lập, họ đã nhanh chóng quét sạch một nhóm người đang rục rịch trên đường phố.

Hầu hết đều là thanh niên, không đi học, cũng không có việc làm, là nam giới.

Và trong quá trình thẩm vấn, thực sự hỏi ra được một số người cũng định noi theo gương ở huyện, thành phố để làm cách mạng.

Đội an ninh gì chứ, đều là cái cớ. Nhưng dưới sự chỉ đạo chung của lãnh đạo quân khu và chính quyền huyện, Hạ Hà Khẩu đã thực hiện quân quản.

Những người bị bắt đều bị đưa đi lao động.

Nghiêm Lỗi nói với Kiều Vi: “Đầu tiên đi đào cát ba tháng, xem biểu hiện rồi thả về.”

“Cũng đã nói rõ với họ rồi, lần sau nếu bị bắt lại thì đi đào cát sáu tháng, lần sau nữa thì một năm.”

“Ai không muốn đi đào cát thì đi học, học công học nông cho đàng hoàng. Đừng đi lung tung.”

Chưa đầy một tuần, tình hình an ninh ở Hạ Hà Khẩu đã thay đổi hẳn, số người đi lang thang trên phố ít đi rất nhiều.

Người lớn trong nhà cũng kéo con mình về nhà: “Con muốn học cách mạng ở huyện, học được không! Ở đây có quân khu, quân khu vẫn đang theo dõi đấy! Đừng làm bậy!”

Kiều Vi đã nghỉ ở nhà một tuần, ở nhà nghiên cứu ẩm thực.

Với vật tư của thời đại này, thực sự rất khó để nói tới chuyện ăn uống một cách đàng hoàng.

Cô làm món sữa chua phô mai, sau đó lại chạy đến chỗ Hồ Tuệ để học cách rang hạt dưa.

Hồ Tuệ còn hỏi thăm cô về chuyện ở huyện: “Thế cô không đi làm nữa à?”

Kiều Vi nói: “Tôi chỉ muốn ở lại trạm phát thanh cùng cô rang hạt dưa với đan áo len thôi.”

Hồ Tuệ than thở: “Biết thế thì cô đừng viết nhiều bài báo hay như vậy, để lãnh đạo thấy rồi điều đi. Chúng ta sống ở trạm phát thanh tốt biết bao. Chậu hoa của cô, Thiên Minh chăm sóc tốt lắm, đã nở ba bông rồi.”

Lời của Hồ Tuệ khiến Kiều Vi bàng hoàng, thậm chí có cảm giác thời gian trôi thật chậm.

Cô thực sự rất hối hận.

Đành rằng bản năng của dân công sở là đến chỗ làm là tự động vận hành hết công suất, lúc đó cô đã rất kiềm chế không cuồng nhiệt rồi.

Hồ Tuệ lại hỏi cảm giác khi ấy như thế nào.

Kiều Vi ngồi xổm bên bếp, cằm vùi trong cánh tay: “Đáng sợ lắm.”

Lúc đầu, nếu là những người không quen biết thì thực ra cũng không đến nỗi đáng sợ. Có cảm giác như đang xem phim truyền hình mà thôi.

Cho đến khi cô nhận ra người bị xét xử trên đó là người lãnh đạo mà mình quen thuộc đến không thể quen hơn.

Tấm bảng gỗ cố tình ngâm nước cả đêm.

Dây thép chọn loại mảnh.

Gáy bị rách da, mặt ông ấy cúi gằm, máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất.

Quá khó chịu.

Không thể xem đó như phim truyền hình nữa.

“Chị nghe kể thôi cũng thấy sợ rồi, may là khu mình không có. Nhưng bây giờ bí thư Cao và những người khác đều đối xử với mọi người rất hòa nhã.” Hồ Tuệ đảo hạt dưa: “Sau khi thành lập đội an ninh thì tốt hơn nhiều rồi. Tuần sau đến lượt nhà lão Phương trực. Thấy họ túc trực canh gác trên phố là yên tâm rồi. Chị có nói chuyện với mấy người ở trấn, bọn họ cũng rất vui vẻ.”

“Chị Hồ, những người tốt với chúng ta.” Kiều Vi nói: “Có thể khuyên họ đừng tham gia vào chuyện này thì cứ khuyên, đừng tham gia thì tốt.”

Kiều Vi là người tài giỏi, có thể làm việc ở huyện, Hồ Tuệ nghe xong bèn gật đầu: “Được.”

Kiều Vi xách hạt dưa về nhà, còn chia một nửa cho chị Dương.

Nghiêm Tương cũng thích ăn, Kiều Vi vẫn sợ làm hỏng răng cậu bé, cô bóc sẵn hết rồi để vào đĩa. Nghiêm Tương lần nào cũng ngậm một miệng to ăn, trông thằng bé vô cùng thích thú.


Chương 246
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294