Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 21


Trước Sau

Đường Trấn Quốc trịnh trọng đáp, giọng đầy kính phục:

“Thiên Môn Bát Tướng, Thục Thành Đường gia – Tướng chủ Đường Trấn Quốc, bái kiến Môn chủ!”

Cùng lúc đó, Đường Trấn Quốc lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài, giơ lên trước mặt.

Diệp Thiên Tứ nhận ra ngay, đó là Tướng Chủ Lệnh của Thiên Môn Bát Tướng.

Anh buông Đường Anh ra, dùng hai tay đỡ Đường Trấn Quốc dậy, trầm giọng nói:

“Tôi chỉ nghe sư phụ nhắc qua rằng Thiên Môn có Bát Tướng, không ngờ nhà họ Đường các ông lại là một trong số đó.”

Đường Trấn Quốc nghiêm nghị, chắp tay:

“Đa tạ Môn chủ!”

Ông nhìn chiếc nhẫn Môn Chủ Thiên Môn trên tay Diệp Thiên Tứ, càng thêm cung kính:

“Tôi cũng là nhờ thấy chiếc nhẫn đó, mới dám xác nhận ngài chính là Môn chủ. Xin cho tôi được biết quý danh?”

“Diệp Thiên Tứ.”

Đường Trấn Quốc xúc động thốt lên:

“Không ngờ Môn chủ mới của Thiên Môn lại trẻ tuổi, tài giỏi đến vậy! Xin hỏi… lão Môn chủ hiện giờ còn mạnh khỏe chứ?”

Diệp Thiên Tứ mỉm cười:

“Sư phụ tôi ngoài mái tóc bạc thêm vài phần thì vẫn khỏe mạnh, tinh lực dồi dào lắm.”

Nghe vậy, trong lòng Đường Trấn Quốc càng thêm cung kính, cúi đầu:

“Thì ra ngài chính là đệ tử của lão Môn chủ.”

Ông chép miệng, thở dài:

“Từ khi lão Môn chủ ẩn cư hơn mười năm trước, Thiên Môn cũng dần lụi tàn. Ngoài Thiên Môn Bát Tướng và Huyết Y Thập Tam Vệ, gần như môn hạ đã tan tác hết cả.”

“Thiên Môn suy bại, nay chỉ mong ngài có thể chấn hưng lại uy thế năm xưa!”

Diệp Thiên Tứ khẽ gật đầu:

“Yên tâm, Thiên Môn nhất định sẽ mạnh mẽ hơn cả trước kia.”

Anh đưa mắt nhìn sang Đường Anh, khóe môi nhếch lên:

“Đây là cháu trai ông à? Cũng cứng cỏi đấy.”

Đường Trấn Quốc lập tức quát lớn:

“Ai cho mày đứng lên? Mau quỳ xuống, dập đầu tạ tội với Môn chủ đi!”

Cảnh tượng Đường Trấn Quốc quỳ bái Diệp Thiên Tứ vừa rồi đã khiến Đường Anh chết lặng. Lúc nghe ông nội quát, hắn mới sực tỉnh.

“Diệp Môn chủ, trước đó tôi có nhiều chỗ mạo phạm, xin được tạ lỗi.”

Hắn định quỳ xuống, nhưng Diệp Thiên Tứ phất tay một cái, một luồng kình khí vô hình ập tới, khiến hắn không tài nào quỳ được.

“Không cần. Nhà họ Đường các người là một trong Bát Tướng, anh cũng coi như là người trong Thiên Môn.”

Đường Anh ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Thiên Tứ mà vừa kính nể vừa ngưỡng mộ.

Người này nhìn còn trẻ hơn hắn, vậy mà nội lực lại sâu không lường nổi – thật quá kinh khủng!

Thấy Diệp Thiên Tứ không trách tội cháu trai, Đường Trấn Quốc thở phào, rồi cúi người nói:

“Hơn mười năm trước, trước khi ẩn cư, lão Môn chủ từng hứa sẽ nhận cháu gái tôi, Đường Quỳnh làm đồ đệ khi xuất sơn.”

“Tôi cũng có ý muốn truyền lại vị trí Tướng Chủ của Thiên Môn Bát Tướng cho Đường Quỳnh.”

“Vì vậy, tôi muốn thỉnh cầu Môn chủ thay lão Môn chủ, thu cháu gái tôi làm đồ đệ.”

Diệp Thiên Tứ gật đầu:

“Sư phụ tôi đã không còn muốn nhúng tay vào thế sự nữa, nên lời hứa năm xưa không thể thực hiện. Cứ như ông nói đi, để tôi thay sư phụ thu Đường Quỳnh làm đồ đệ. Tất cả sở học của sư phụ, tôi cũng sẽ truyền lại cho cô ấy.”

Đường Trấn Quốc mừng rỡ khôn xiết:

“Môn chủ, ngày kia là sinh nhật hai mươi ba tuổi của Đường Quỳnh, cũng đúng ngày lành tháng tốt. Tôi đã đặt tiệc bái sư ở khách sạn Long Tường. Ngài thấy sao?”

 

 

“Tốt quá!” 

Đường Trấn Quốc hớn hở như một đứa trẻ.


Chương 21
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239