Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 236


Trước Sau

Chung quanh sàn đấu, người xem vừa khoái chí bàn tán vừa cười rôm rả trước cảnh tượng này.

Thậm chí có kẻ còn quay mặt chẳng dám nhìn nữa, vì Cát Bình bị Lê Cương tát đến thê thảm quá mức!

“Phịch!”

Tát hơn chục cái xong, Lê Cương hất mạnh, quăng Cát Bình xuống sàn đấu.

Răng trong miệng Cát Bình rụng sạch, máu chảy ròng ròng, hắn đau đến nằm bẹp dưới đất, không bò nổi.

“Mày bảo sẽ cho người ta nhặt răng khắp sàn, đúng không? Nào, tự đi mà nhặt!”

Lê Cương giẫm mạnh lên lưng Cát Bình.

“Thà chết chứ không chịu nhục! Buông ta ra!” Cát Bình lắp bắp rống lên, miệng méo xệch.

Lê Cương càng ấn mạnh bàn chân, Cát Bình liền kêu la thảm thiết không ngớt.

“Có nhặt không?”

“Nhặt, tôi… tôi nhặt…”

Lê Cương chớp mắt, nhếch môi cười ác: “Nhặt kiểu này chán lắm. Vừa nhặt vừa hát đi… hát theo điệu một bài đồng dao, ta dạy.”

“Hôm nay trên sàn đấu, răng rụng đầy sàn, mau mau nhặt đi, hai bốn sáu bảy tám!”

“Hát!”

Lê Cương lại ấn mạnh, Cát Bình đau đến muốn bật khóc, rên rỉ: “Hôm nay… trên sàn đấu, răng rụng đầy sàn… mau mau nhặt đi, hai bốn… sáu bảy tám!”

“Hu hu hu!”

Cát Bình vừa quỳ bò khắp sàn tìm những cái răng bị đánh rơi, vừa tủi thân khóc nức nở.

“Buồn cười muốn chết! Vừa vênh váo bảo sẽ đánh người ta cho nhặt răng khắp nơi, ai dè giờ chính mình!”

“Hài vãi!”

“Gieo gió gặt bão thôi!”

Đám vây xem chỉ trỏ Cát Bình, ai nấy đều hả hê, chẳng một ai thương hại.

Khó khăn lắm Cát Bình mới lượm xong hết số răng văng khắp sàn, run rẩy quỳ xuống xin tha: “Xin… xin tha cho tôi lần này.”

“Bốp!”

Lê Cương không chút nể tay, đá văng Cát Bình khỏi sàn, rơi ngay dưới chân Chung Tu Viễn, lạnh lùng nói: “Quán chủ Chung, đệ tử của ông kém quá, tôi mới động tay sơ sơ đã đánh cho hắn nhặt răng khắp sàn.”

“Không biết hắn là đồ vô dụng, hay người dạy hắn là đồ vô dụng!”

Câu mỉa của Cát Bình dành cho Lê Xung, Lê Cương nguyên xi trả lại cho Chung Tu Viễn.

Nhìn Cát Bình nằm bết bị thương nặng dưới chân, mặt Chung Tu Viễn tái dần, mắt bốc lửa.

Hắn nén giận phất tay, hai đệ tử bước lên, khiêng Cát Bình bị trọng thương xuống.

Lê Xung đứng dậy, đắc ý nhìn Chung Tu Viễn: “Quán chủ Chung, chi bằng nhận thua đi, đấu nữa cũng vô nghĩa.”

Hắn cũng bắt chước giọng điệu ban nãy của Chung Tu Viễn, trả lại lời mỉa y chang.

Mặt Chung Tu Viễn sầm lại, hừ lạnh: “Lê Xung, ông vênh váo cái gì?”

“Cho dù người của ông vừa thắng, thì giờ chúng ta vẫn chỉ hòa nhau.”

“Phần tiếp theo mới là phần chính!”

Nói rồi, y đứng lên chắp tay cúi về phía hậu sảnh: “U Cô, tình hình thay đổi rồi, đành phiền cô ra tay một phen.”

Vừa dứt lời, một bóng dáng thon thả từ trong sảnh bước ra, chậm rãi lên sàn đấu.

Nhìn dáng người và bước đi là biết, đó là một cô gái trẻ.

Cô mặc đồ đen từ đầu đến chân, mặt che mạng, không thấy rõ dung mạo.

“Cô ta đâu phải người của Võ quán Lăng Giang? Ngươi mời người ngoài vào đánh hộ!” Lê Xung quát giận.

Chung Tu Viễn cười lạnh: “Lê Xung, ông quên rồi sao, luật lệ của đại hội đấu võ là do hai ta cùng đặt ra: mỗi bên đều được mời một ngoại viện, nhưng phải là người trẻ.”

“U Cô đúng là ngoại viện ta mời, cô ấy còn trẻ, hoàn toàn đúng luật.”

Lê Xung nghiến răng tức tối: “Đúng là có điều ấy, nhưng bao năm nay ai cũng chẳng mời. Vì muốn thắng, ông đúng là thủ đoạn đủ cả!”

“Đúng là không biết xấu hổ!”

“Lê Xung, nói thế là không đúng. Tôi thắng đúng theo luật lệ, có gì mà mất mặt? Chỉ có ông, gỗ mục không khắc nổi!”

“ÔNg!”

Lê Xung giận tím mặt nhưng đành bó tay: Chung Tu Viễn nói đúng, y không phá luật.

Trong lúc đôi bên cãi, cô gái áo đen đã bước lên sàn, ký vào Sinh Tử Trạng, lạnh lùng nhìn Lê Cương: “Anh không phải đối thủ của tôi. Biết điều thì xuống đi, đừng bỏ mạng trên sàn này.”

Lê Cương nhíu mày, thần sắc trầm lại, bởi hắn cảm nhận rõ cô gái áo đen không hề đơn giản!

Dưới đài, Diệp Thiên Tứ cũng khẽ nhướng mày, vì từ người cô gái áo đen bí ẩn này, hắn cảm thấy một luồng khí tức khác lạ.

Đó là… sát khí!

Chỉ những kẻ từng thật sự nhuộm tay trong máu và có thực lực cường hãn mới phát ra được thứ khí ấy.

Có thể khẳng định, Lê Cương tuyệt đối không phải đối thủ của nàng.

Nhưng Lê Cương non gan mà liều, hiên ngang nói: “Có phải đối thủ hay không, đánh rồi sẽ biết!”

Hắn vừa định ra tay trước, gió nhẹ lướt qua, bóng người thoáng hiện, Diệp Thiên Tứ đã đứng cạnh hắn.

“Sư phụ! Thầy tới xem ta tỷ võ rồi!” Lê Cương mừng rỡ.

“Con không phải đối thủ của cô ta, xuống đi.” Diệp Thiên Tứ nói nhạt.

Lê Cương nghe lời, lập tức lui khỏi sàn.

“Diệp tiên sinh?!” Lê Xung mừng rỡ đứng bật dậy.

Chung Tu Viễn cũng nhận ra Diệp Thiên Tứ, vụt đứng lên, cau mày: “Là mày?”

Diệp Thiên Tứ thản nhiên: “Là tôi. Tôi là ngoại viện do Lê quán chủ mời. Tôi ra trận cũng không phá luật, đúng chứ?”

Hắn nhìn sang Lê Xung, Lê Xung lập tức hiểu ý, ngạo mạn đáp: “Đúng!”

“Chung Tu Viễn, Diệp tiên sinh cũng là ngoại viện do tôi mời, có ý kiến thì giữ lấy!”

Chung Tu Viễn hừ một tiếng, chắp tay vái cô gái áo đen: “U Cô, người này tên Diệp Thiên Tứ, thân thủ không yếu, cô phải cẩn thận.”

Cô gái áo đen lạnh lùng hừ khẽ.

“Anh chính là Diệp Thiên Tứ?”

Giọng côta lạnh như băng.

Cả khuôn mặt bị che dưới lớp mạng, không nhìn rõ dung mạo lẫn ánh mắt, vậy mà Diệp Thiên Tứ vẫn thấy như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm.

“Cô là ai?”

Diệp Thiên Tứ cũng hỏi bằng giọng lạnh băng.

“Anh không cần biết. Chỉ cần hiểu rằng đúng ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của anh.”

Vừa dứt lời, bóng cô ta lóe lên, như quỷ mị đã tới sát bên Diệp Thiên Tứ!

Lông tóc toàn thân Diệp Thiên Tứ dựng đứng, hắn né nhẹ sang một bên.

“Vút!”

Cổ tay cô ta lướt ngang trước cổ anh, trong tay giấu một lưỡi dao lá liễu nhỏ xíu, ánh lên sắc đen.

Lưỡi dao lá liễu sượt sát ngườianh rồi lia qua!

Không ngờ ả ta độc ác đến vậy, vừa chạm mặt đã hạ sát thủ!

Cũng chính khoảnh khắc ấy, mắt Diệp Thiên Tứ bỗng mở to!

Anh nhìn rất rõ: trên cổ tay cô gái áo đen có một hình xăm dạng ngọn lửa!

Là người của Vu Hỏa Giáo!

Diệp Thiên Tứ gầm thầm trong lòng, thò tay chộp cổ tay ả.

Ả xoay cổ tay, chém ngược lại.

Tay anh khựng lại, hai ngón điểm thẳng vào vai ả.

Dao lá liễu trong tay ả thuận thế lia ngang, Diệp Thiên Tứ vặn người né, đồng thời tung một cú đá.

“Bốp!”

Ả cũng tung chân, cả hai cùng lùi lại.

Trông như mới chạm đã tách, mà trong chớp mắt đã trao đổi liền ba đòn!

Tốc độ cực nhanh!

Cả hai đều hiểm hóc!

“Ồ? Không ngờ một Thục Thành nhỏ bé lại có cao thủ như anh!”

Cô gái áo đen không nhịn được thốt lên kinh ngạc.

Diệp Thiên Tứ cũng thấy kinh ngạc, cô ả bí ẩn này tuổi còn trẻ, vậy mà đã ở cảnh giới Võ Đạo Tông Sư đỉnh phong!

“Cô là người của Vu Hỏa Giáo?”

             Diệp Thiên Tứ không giữ lực nữa, như sấm sét, chớp nhoáng vung một chưởng, đánh thẳng vào vai ả. 

             Ả thét lên một tiếng, thân hình bị hất văng về sau. 

             Nhưng cùng lúc đó, ả bỗng há miệng, một vệt sáng đen lao đi nhanh như chớp, như thể bắn trúng giữa trán của Diệp Thiên Tứ! 

             Diệp Thiên Tứ đổ gục ngửa ra sau, ngã thẳng trên sàn đấu.


Chương 236
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239