Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 37


Trước Sau

“Từ xưa đến nay, ai làm nên đại sự, có khí phách lớn mà chẳng qua cầu rút ván?”

“Diệp Thiên Tứ, bây giờ tôi là tổng giám đốc Tập đoàn Đông Lương, là cánh tay đắc lực dưới trướng Lương Hiển Vinh. Ông ấy sẽ càng tin cậy tôi, chứ chẳng thèm nể mặt cậu đâu!”

Nhìn vẻ đắc ý trên mặt ông ta, khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch.

Ở ghế chủ vị, ông cụ Lâm Đạo Nam vốn im lặng từ đầu đến giờ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cây gậy trong tay hung hăng dập mạnh xuống sàn.

“Bộp!”

Âm thanh vang dội chấn động cả phòng khách.

Mọi người nhà họ Lâm đều quay đầu nhìn về phía lão gia tử.

“Trường Nhân, ai cho phép con tự ý quyết định, đuổi gia đình Trường Lễ ra khỏi nhà họ Lâm hả?”

“Cha vẫn còn sống đây này!”

Lâm Đạo Nam tức đến mức râu tóc run rẩy.

Nhưng Lâm Trường Nhân vẫn bình thản, từ khi làm tổng giám đốc Đông Lương, lưng ông ta thẳng hơn trước gấp 10.

“Cha, chuyện đến nước này, con cũng không giấu nữa.”

“Lúc cha bệnh nặng, tất cả sản nghiệp nhà họ Lâm con đã sắp xếp xong cả rồi, toàn bộ đứng tên con, quản lý cũng đều là người của con!”

“Bây giờ con lại làm tổng giám đốc Đông Lương của nhà họ Lương, sau này con chính là cánh tay đắc lực của gia chủ nhà họ Lương, nhân vật phong vân Thục Thành tất nhiên có một chỗ cho con!”

“Dù cha đã khỏi bệnh nhưng tuổi cũng đã cao, đầu óc hồ đồ rồi, con thấy chi bằng cha hãy hoàn toàn lui về sau, chuyện nhà họ Lâm tất cả để con quyết định đi!”

Nghe ông ta nói, Lâm Đạo Nam trợn to mắt, run rẩy đứng dậy, giọng lạc đi:

“Mày nói cái gì? Đồ nghịch tử!”

“Tao còn chưa chết, mày đã lén lút cướp quyền?”

Lâm Trường Nhân chẳng thèm để ý, hừ một tiếng, giang tay về phía người thân:

“Ủng hộ tôi làm gia chủ nhà họ Lâm, đứng về phía tôi.”

“Ủng hộ ông cụ, thì đứng về phía ông ấy.”

Người nhà họ Lâm cùng họ hàng lập tức chia phe.

Chỉ có Lâm Thanh Thiển nắm tay Diệp Thiên Tứ đứng về phía Lâm Đạo Nam.

Còn lại tất cả đều chọn đứng về phía Lâm Trường Nhân!

Tập đoàn Đông Lương thế lực hùng mạnh, tài sản hơn trăm tỷ.

Lâm Trường Nhân làm tổng giám đốc Đông Lương, nghĩa là ông ta có thể điều động cả trăm tỷ, trong mắt đám người nhà họ Lâm và họ hàng, Lâm Trường Nhân chính là cây ATM!

Đương nhiên bọn họ phải bám vào kẻ giàu có như thế!

Cho nên, tất cả không hề do dự mà chọn hắn!

Nhìn đám người đứng sau lưng, Lâm Trường Nhân nở nụ cười thắng lợi:

“Cha thấy rồi đấy, mọi người đều minh mẫn cả, lựa chọn cũng rất sáng suốt. Gia chủ nhà họ Lâm bây giờ chính là con rồi!”

“Cha cứ lùi về sau hưởng phúc đi, yên tâm, con nhất định sẽ phát triển nhà họ Lâm hưng thịnh, để liệt tổ liệt tông được nở mày nở mặt!”

“Đã là gia chủ, thì những quyết định trước kia của con đều có hiệu lực, gia đình Trường Lễ chính thức bị gạch tên khỏi gia phả!”

“Diệp Thiên Tứ, cái loại con rể chưa vào nhà như cậu, nhà họ Lâm cũng sẽ không bao giờ thừa nhận!”

“Phụt!”

Lâm Đạo Nam vốn mới hồi phục, nay tức đến mức phun thẳng một ngụm máu!

Cây gậy rơi xuống đất, mắt trợn trắng, thân thể run rẩy, suýt ngã nhào.

“Ông nội!”

Lâm Thanh Thiển vội vàng đỡ lấy.

Diệp Thiên Tứ cũng bước lên, nắm lấy tay Lâm Đạo Nam, truyền vào cơ thể ông một luồng chân khí hỗn nguyên, mới giúp ông không hôn mê tại chỗ.

“Phù……”

Lâm Đạo Nam thở dài một hơi nặng nề, nước mắt tuôn trào.

Trong thoáng chốc, ông như già thêm mười tuổi.

“Lâm Trường Nhân, mày… đồ bất hiếu!”

Lâm Đạo Nam đau lòng tuyệt vọng, khóc mắng.

Sắc mặt Lâm Trường Nhân trầm xuống:

“Cha mắng con như vậy là không đúng rồi. Đừng quên, căn biệt thự này cũng mang tên con! Chủ nhân nơi này là con!”

“Mấy năm nay cha ở đây, ăn uống sinh hoạt đều do con lo!”

“Con đuổi gia đình thằng ba ra khỏi nhà họ Lâm cũng là vì tiền đồ tươi sáng của cả nhà, cha thấy khó chịu thì có thể dọn đi, để Tam đệ nuôi dưỡng ba!”

Lâm Thanh Thiển giận dữ, lông mày nhíu chặt, phản bác:

“Chủ nhân thực sự của căn biệt thự này là ông nội! Ai biết nhà các người đã giở thủ đoạn gì, mà đổi được tên trên sổ đỏ!”

“Nuôi thì nuôi, từ nay trở đi, chúng cháu sẽ nuôi ông nội!”

Lâm Trường Nhân cười lạnh, vỗ tay một cái, khóe môi đầy vẻ trào phúng:

“Vậy thì đi đi!”

“Cha, đừng trách con vô tình, trách chỉ trách cha hồ đồ.”

Đám người nhà họ Lâm chẳng ai ngăn cản, cứ đứng im như chân bị dính chặt tại chỗ.

Đến khi Lâm Thanh Thiển ra tới cửa, Lâm Trường Nhân còn cố tình hét to:

“Lâm Trường Lễ, Trịnh Mai và Lâm Thanh Thiển từ hôm nay chính thức bị trục xuất khỏi nhà họ Lâm! Gạch tên khỏi gia phả!”

Xung quanh, đám người nhà họ Lâm chẳng những không ngăn lại, mà còn cười ha hả nhạo báng.


Chương 37
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239