Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 3


Trước Sau

“Chỉ thong dong vài bước mà ép được Cao Hồng Thịnh quỳ xuống cầu xin tha mạng? Trời ạ! Đây đúng là thần tiên xuống núi rồi!”

“Trước kia mình còn dám cười nhạo thần tiên này, mình đáng chết thật!”

Đỗ Dũng hối hận tột độ, hận không thể tự tát mình mấy cái.

Vài phút sau, Cao Hồng Thịnh đã dập đầu đủ một trăm cái.

Trán lão bật máu.

Máu chảy đầy mặt, vô cùng thảm hại!

Khí thế hống hách lúc trước hoàn toàn biến mất, giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi run rẩy:

“Đại ca, giờ… có thể tha cho tôi đi chưa?”

Diệp Thiên Tứ lạnh nhạt nói:

“Lúc nãy ông nói muốn đánh gãy chân tôi. Giờ thì tự chặt một chân đi, tôi sẽ cho ông đi.”

Sắc mặt Cao Hồng Thịnh biến hẳn, môi run rẩy:

“Tôi…”

“Sao? Muốn để tôi ra tay giúp à?” đôi mày Thiên Tứ khẽ nhướng.

Rõ ràng trông anh hiền lành vô hại, nhưng Cao Hồng Thịnh lại thấy lạnh sống lưng, cơ thể run lẩy bẩy.

Lão cắn răng, rút từ người thuộc hạ ra một con dao găm, rồi tự đâm mạnh vào đùi mình.

“Áaaaaa!”

Tiếng thét thảm thiết vang lên, gương mặt lạo méo mó vì đau đớn, răng cắn chặt nhưng khóe miệng vẫn giật liên hồi.

“Cút.”

Diệp Thiên Tứ chỉ nhả một chữ.

Như nhận được thánh chỉ, Cao Hồng Thịnh vội lết người chui vào xe.

Đám đàn em cũng khập khiễng, dìu nhau lên xe, cả bọn giống như những con chó mất chủ, hoảng hốt bỏ chạy.

Đỗ Dũng dù đau đớn nhưng vẫn cố bò lên trước, quỳ rạp xuống đất:

“Diệp tiên sinh, trước đây tôi mắt mù không thấy Thái Sơn! Mong ngài đại nhân đại lượng tha thứ cho!”

Diệp Thiên Tứ không để ý, mà đi tới đỡ Lâm Thanh Thiển đang ngất dưới đất.

Thanh Thiển từ từ mở mắt, phát hiện mình đang tựa trong cánh tay Thiên Tứ thì vội vàng ngồi dậy, nhìn quanh, kinh ngạc hỏi:

“Cao Hồng Thịnh đâu rồi?”

Thiên Tứ mỉm cười nhạt:

“Lão ta nghe tôi giảng đạo lý nên đã tự giác rời đi.”

“Giảng đạo lý? Cao Hồng Thịnh căn bản không phải loại người biết lý lẽ.” Thanh Thiển hoàn toàn không tin.

Đỗ Dũng vội nói:

“Tiểu thư, Cao Hồng Thịnh đúng là nghe Diệp tiên sinh nói lý nên bỏ đi. Không tin cô hỏi họ xem.”

“Đúng vậy.”

Đám vệ sĩ lồm cồm bò dậy, đồng loạt gật đầu phụ họa.

Chứng kiến tận mắt những gì Thiên Tứ vừa làm, bọn họ đều thán phục như gặp thần nhân, tất nhiên muốn nịnh bợ.

Thanh Thiển nửa tin nửa ngờ, còn định hỏi thêm thì điện thoại chợt reo.

Nghe xong, cô ấy hoảng hốt:

“Ông nội bệnh nặng hơn rồi, tôi phải về ngay!”

Cô ấy vội lên xe, đưa Thiên Tứ về thẳng nhà họ Lâm ở thành phố Thục.

Trên đường đi, từ lời kể của Thanh Thiển, Thiên Tứ biết được:

Nửa năm trước, ông nội cô – Lâm Đạo Nam bất ngờ đổ bệnh, dạo gần đây còn thường xuyên hôn mê, cũng có thể qua đời bất cứ lúc nào.

Nhà họ Lâm sở hữu một khu nghỉ dưỡng ở núi Tây, mới khai thác được suối nước nóng, lợi nhuận tương lai khổng lồ.

Không ngờ, thiếu gia nhà họ Lương ở Thục Thành Lương Uy để mắt tới, muốn ép họ bán với giá rẻ,

Đàm phán không thành, hắn liền tìm cách chèn ép, khiến hai dự án lớn của nhà họ Lâm bị đình trệ, số vốn hàng chục triệu đã đầu tư coi như mất trắng.

Nội bộ rối ren, bên ngoài bị chèn ép, nhà họ Lâm đang lâm vào khốn cảnh!

Cũng vì thế mà bệnh tình Lâm Đạo Nam ngày càng trầm trọng.

Trong cơn hấp hối, ông nhớ đến giao ước với Quỷ Thủ nhiều năm trước, nên mới sai Thanh Thiển lên núi Ngọa Long tìm thầy thuốc.

Nghe xong, Diệp Thiên Tứ bình thản:

“Yên tâm, cô đã là vợ chưa cưới của tôi, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Thanh Thiển chau mày:

“Diệp Thiên Tứ, hôn ước đó là do ông nội tôi định ước từ hơn mười năm trước, không thể đại diện cho tôi.

Thời nay chuyện hôn nhân sắp đặt từ bé đã lỗi thời rồi. Nếu anh thật sự cứu được ông nội, tôi sẽ đền đáp xứng đáng.”

Thiên Tứ im lặng, không nói gì thêm.

Một lúc sau, chiếc Hồng Kỳ dừng trước căn biệt thự Cha tầng.

Thanh Thiển và Thiên Tứ vừa bước xuống, một người phụ nữ mặc đồ lộng lẫy đã chạy ra. Đó chính là mẹ Thanh Thiển- Trịnh Mai.

Vừa gặp, bà đã trách móc:

“Con đi đâu vậy? Ông nội con có thể mất bất cứ lúc nào, giờ này còn đi lung tung!”

“Mẹ, con vào núi mời thầy thuốc về.” Thanh Thiển đáp.

Trịnh Mai hừ lạnh:

“Còn cần con đi mời sao? Ở Thục Thành này còn ai giỏi hơn Thần y Tiết Hoài Tố? Bác cả con đã nhờ rất nhiều mối quan hệ mới mời được ông ấy tới xem bệnh cho cha rồi!”

Thanh Thiển mừng rỡ:

“Bác cả mời được thần y Tiết sao? Vậy thì ông nội có cứu rồi!”

“Thế còn cái người mà con mời về là ai?” Trịnh Mai liếc mắt khinh thường.

Thanh Thiển chỉ sang Diệp Thiên Tứ:

“Mẹ, đây là Diệp Thiên Tứ, là thầy thuốc do con mời…”

Còn chưa kịp nói hết, Trịnh Mai đã phất tay cắt ngang.

Thấy Thiên Tứ mặc áo vải thô sơ, tướng mạo bình thường, lại còn đi tập tễnh.

Trịnh Mai lập tức hiện rõ sự chán ghét:

“Đây là thầy thuốc mà con mời về? Một thằng què? Vớ vẩn!”

“Mẹ, ông nội từng nói, nếu trên đời này còn ai có thể cứu ông ấy thì người đó chỉ có thể là Quỷ Thủ. Diệp Thiên Tứ là đệ tử của Quỷ Thủ, có thể anh ấy sẽ cùng Thần y Tiết chữa cho ông nội.”

Thanh Thiển vẫn cố gắng giải thích, dù trong lòng cũng chưa chắc tin tưởng.

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên từ trong nhà hớt hải chạy ra:

“Trịnh Mai! Thanh Thiển! Còn đứng ngoài này làm gì? Lão gia sắp không qua khỏi rồi!”

Trịnh Mai vội vàng theo ông ta chạy vào.

Thanh Thiển nắm tay Thiên Tứ:

“Dù sao anh cũng phải xem cho ông nội tôi một lần.”

Trong phòng ngủ rộng rãi, con cháu nhà họ Lâm chen chúc, ai nấy đều mặt mày đau buồn.

Trên giường, một cụ già gầy gò, mặt mũi hốc hác, chính là Lâm Đạo Nam.

Bên cạnh giường, một ông già hơn năm mươi, phong thái tiên phong đạo cốt, đang vuốt râu lắc đầu thở dài:

“Lão gia đã bệnh nhập cao hoang, Tiết Hoài Tố tôi cũng bất lực. Mọi người nên chuẩn bị hậu sự đi.”

Ông ta chính là thần y danh chấn Thục Thành Tiết Hoài Tố.

Câu nói ấy chẳng khác nào tuyên bố án tử cho Lâm Đạo Nam.

“Bịch!”

Con cháu nhà họ Lâm đồng loạt quỳ xuống, khóc lóc nức nở.

“Lang băm.”

Giữa tiếng khóc, một giọng nói nhàn nhạt vang lên, như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng!

Mọi người đều quay lại nhìn.

Người vừa nói chính là Diệp Thiên Tứ.

Ánh mắt cả nhà Lâm đổ dồn vào anh, có người nghi ngờ, nhưng đa phần là phẫn nộ.

Tiết Hoài Tố là danh y số một thành phố, cực khó mời. Lâm Trường Nhân- trưởng tử nhà họ Lâm đã phải nhờ vả đủ mối quan hệ mới mời được ông ta về.

Thế mà giờ, một kẻ lạ mặt không biết từ đâu tới dám mắng Thần y Tiết là lang băm?

Đây không chỉ là xúc phạm Tiết Hoài Tố, mà còn là sỉ nhục cả nhà họ Lâm!

“Cậu là ai? Dám làm loạn trong nhà họ Lâm tôi!”

 “Không phải ai cũng xứng chữa bệnh cho cha tôi, nhất là cái loại vô lễ thế này! 

 Người đâu, đuổi hắn ra ngoài!” 

 “Khoan đã!” 

 Là Tiết Hoài Tố mở miệng ngăn lại.


Chương 3
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239