Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 68


Trước Sau

Ngoài Lâm Thanh Thiển và Trịnh Mai đang nằm dưới đất không phản ứng, những người còn lại trong phòng đều nổi giận đùng đùng!

“Anh là ai? Vào nhà tôi nói nhăng nói cuội gì thế?”

Bà lão tóc trắng trừng mắt nhìn Diệp Thiên Tứ, vẻ mặt đầy chán ghét.

Bà là mẹ của Trịnh Mai, bà ngoại của Lâm Thanh Thiển.

Người đàn bà bên cạnh có nét giống Trịnh Mai tức tối nói: “Vị Trương đại sư này là đồ đệ của Đại Sư Vĩnh An ở chùa Thanh Sơn! Chúng tôi phải khó khăn lắm mới mời được ông ấy đến chữa cho chị tôi, anh đừng nói bậy, kẻo ảnh hưởng đến việc cứu người của Trương đại sư!”

Trương đại sư nổi trận lôi đình, cặp mắt ti hí ánh lên sát khí: “Thằng ranh ở đâu chui ra? Dám phỉ báng bần đạo!”

Lâm Thanh Thiển vội đứng ra nói: “Ông ngoại, bà ngoại, dì ơi, đây là Diệp Thiên Tứ.”

“Thì ra cậu chính là cái thằng họ Diệp đó!”

Dì út của Lâm Thanh Thiển tên là Trịnh Cúc, liếc Diệp Thiên Tứ đầy khinh thường: “Một thằng què mà cũng đòi cưới cháu gái như hoa như ngọc của tôi à? Đừng có mơ!”

Trịnh Mai nằm dưới đất bỗng co giật, khóe miệng sùi bọt trắng liên hồi.

Lâm Thanh Thiển hoảng hốt: “Dì ơi, mẹ con làm sao vậy?”

Trịnh Cúc vội vã cầu khẩn người đàn ông mặc đạo bào: “Trương đại sư, xin ông mau cứu chị tôi.”

“Đại sư, mau cứu con gái tôi với.”

Bà ngoại của Lâm Thanh Thiển cũng khúm núm năn nỉ.

Trương đại sư hừ mũi khinh khỉnh, kiêu ngạo nói: “Bần đạo thà hao tổn tu vi cũng cứu người, vậy mà các người lại để khách đến sỉ nhục bần đạo, thật bất kính!

Giờ muốn ta tiếp tục cứu thì chuyển tiền trước!”

“Một triệu! Thiếu một xu cũng không được!”

Trịnh Cúc giật mình: “Một triệu? Nhiều quá rồi đấy!”

“Thấy nhiều thì đi tìm người khác đi. Đừng trách bần đạo nói khó nghe, ngoài bần đạo ra, không ai cứu nổi bà ta!”

Trương đại sư quay người định đi.

Bà Lão vội níu hắn lại, khẩn khoản: “Trương đại sư, xin dừng bước!”

Bà quay sang nhìn Lâm Thanh Thiển, giục: “Thanh Thiển, con nhiều tiền mà, mau chuyển cho Trương đại sư một triệu, cứu mẹ con đi!”

Lâm Thanh Thiển lúng túng định lấy điện thoại, Diệp Thiên Tứ kéo tay cô lại, khẽ lắc đầu.

Nhìn ánh mắt của Diệp Thiên Tứ, Lâm Thanh Thiển bỗng trấn tĩnh. Trong hai ngày vừa qua, cô nhận ra anh có nhiều điểm hơn người.

Chắc chắn anh có lý do khi ngăn cô.

Lâm Thanh Thiển lanh trí nói: “Bà ngoại, cả nhà con đã bị bác cả đuổi khỏi nhà họ Lâm, con không còn đồng nào trên người cả.”

“Đồ vô dụng thật!”

Bà Lão hừ một tiếng, nhìn sang cô con út Trịnh Cúc.

Trịnh Cúc mắt liếc ngang dọc: “Mẹ ơi, con cũng chẳng có tiền.”

Bà Lão tức đến dậm chân, quay vào phòng lấy ra một thẻ ngân hàng đưa cho người mặc đạo bào.

“Trương đại sư, trong thẻ này vừa tròn một triệu, là tiền lo hậu sự của vợ chồng già chúng tôi, ông nhất định phải cứu sống con gái tôi nhé!”

“Hắn đang lừa mọi người đấy. Chẳng cần tốn một đồng cũng chữa được, vậy mà hắn đòi một triệu.” Diệp Thiên Tứ lại lên tiếng.

Giá mà anh im còn đỡ, anh vừa mở miệng là lập tức bị công kích.

“Ta thấy chính cậu mới là đồ lừa đảo! Cút ra ngoài! Nhà chúng tôi không hoan nghênh cậu!” Bà lão giận sôi.

Trịnh Cúc cũng hầm hầm quát tháo: “Thanh Thiển, dì nói thật, sao con không nghe lời mẹ? Nhất quyết đòi ở bên cái thằng họ Diệp này à?”

“Mẹ con bệnh đến thế này đều do con làm bà ấy tức đó!”

Mỗi lần thứ chất lỏng ấy phun vào, da mặt Trịnh Mai lại nhúc nhích không ngừng, như thể dưới lớp da có thứ gì đó đang bò.

Người nhà Trịnh Mai đều bị thủ pháp của Trương đại sư làm cho sững sờ, xì xào trầm trồ không ngớt.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch: "Tà môn ngoại đạo mà cũng đáng để khen sao?"

"Nếu cứ để hắn chữa theo cách này, cho dù mặt cô Trịnh có hết sưng, có mở miệng nói được, thì cũng chẳng khá lên đâu."


Chương 68
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239