Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 81


Trước Sau

Anh Nam gọi điện, ngông nghênh dọa nạt: “Tốt nhất là thả tôi ra ngay! Bằng không đợi đại ca tôi tới, các người nhất định sẽ hối hận!”

Rầm!

Vừa dứt lời, hắn đã bị hất bay ra ngoài.

Diệp Thiên Tứ chắp tay sau lưng, đứng ngay chỗ lúc nãy anh Nam quỳ.

Anh Nam đập mạnh vào tường, rơi phịch xuống đất, há miệng, ọc máu.

Đám bảo vệ đều kinh hãi nhìn Diệp Thiên Tứ, không một ai dám nhúc nhích.

Anh Nam là đầu lĩnh của họ, thân thủ bậc nhất, một mình đánh bảy tám gã đàn ông bình thường như chơi.

Thế mà trước mặt Diệp Thiên Tứ, hắn không có cửa phản kháng.

Người này quá đáng sợ!

Diệp Thiên Tứ túm tóc anh Nam, lôi hắn như lôi xác chó kéo thẳng xuống sảnh tầng một.

Bịch!

Anh Nam bị Diệp Thiên Tứ quẳng xuống đất.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch: “Tao ngồi đây chờ, đợi đại ca mày tới, được chứ?”

Viên Trung Hoàng bê một chiếc ghế lại, đặt sau lưng Diệp Thiên Tứ.

Diệp Thiên Tứ ung dung ngồi xuống ghế.

Viên Trung Hoàng đội mũ, đeo kính râm, đứng hầu bên cạnh anh.

Bảo an của Bích Hải Đình từ các tầng đổ xuống, tụ hết về sảnh tầng một, phải đến ba chục người!

Chúng vây chặt Diệp Thiên Tứ và Viên Trung Hoàng, nhưng chẳng ai dám ra tay.

Khách khứa đứng xa xa hóng chuyện, thì thào bàn tán không ngớt.

Chẳng mấy chốc, ngoài cửa vang lên tiếng phanh gấp.

Ngay sau đó, tiếng chân dồn dập, mấy chục tên tay cầm gậy gộc ùa vào!

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc đồ thường, khuôn mặt có phần giống Dương Minh, dáng người hơi đẫy.

“Ai dám tới địa bàn của tao gây sự hả?”

Vừa bước vào, gã quát lạnh.

Đó chính là anh ruột của Dương Minh, Dương Đình, ông chủ Bích Hải Đình, đồng thời cũng là chủ của nhà họ Dương.

“Đại ca! Cứu em với!”

Anh Nam nằm rạp dưới đất, hướng về phía Dương Đình cầu cứu.

Ánh mắt Dương Đình tự nhiên dừng trên người Diệp Thiên Tứ, lạnh giọng: “Thằng nhóc, mày dám tới Bích Hải Đình của tao quậy phá, dám đánh người của tao à?”

“Nói xem có lý do gì!”

Diệp Thiên Tứ ngồi trên ghế, một chân giẫm lên lưng anh Nam, giọng nhàn nhạt: “Muốn lý do? Được thôi.”

“Các anh nhà họ Dương muốn chiếm đoạt miếng đất của viện phúc lợi Thanh Sơn, đúng không?”

Dương Đình hừ khinh miệt: “Thì ra mày là do con mụ Lý Quyên gọi tới gây sự. Ả ta trả mày bao nhiêu? Tao trả gấp đôi!”

“Không, tao trả gấp ba! Miễn mày đừng xen vào chuyện này!”

Khóe môi Diệp Thiên Tứ nhếch lên: “Mày giàu lắm à?”

Dương Đình ngạo nghễ: “Nhà họ Dương thiếu gì cũng được, chứ tiền thì không thiếu! Thằng nhóc, ra giá đi.”

Diệp Thiên Tứ thong thả giơ một ngón tay.

“Một trăm nghìn?”

Diệp Thiên Tứ lắc đầu.

“Một triệu? Cũng được.”

"Một trăm triệu." Diệp Thiên Tứ điềm nhiên nói. "Đó là tiền bồi thường vì làm cô Lý hoảng sợ và tổn thất tinh thần."

Dương Đình nổi đóa: "Mở miệng đòi hẳn một trăm triệu, tao thấy mày cố tình tới gây chuyện rồi."

Anh Nam nằm rạp dưới đất gào to: "Đại ca, hai thằng cẩu tạp chủng này đúng là tới kiếm chuyện! Mau bảo anh em cho chúng nó một trận!"

Mặt Dương Đình lạnh hẳn, gầm lên phất tay: "Còn ngây ra làm gì? Xông lên cho tao!"


Chương 81
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239