Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 93


Trước Sau

Diệp Thiên Tứ kéo một chiếc ghế ngồi xuống, mỉm cười nhìn hai kẻ kia vênh váo.

Chẳng mấy chốc, một chiếc Lamborghini gào rú lao tới, phanh gấp trước cửa.

Một thanh niên nhảy xuống xe, áo quần lộng lẫy, khí thế ngút trời-chính là em ruột của Đường Quỳnh, Đường Anh.

Đường Anh sải bước vào cửa hàng, Ngô Đức ôm mặt bước lên, ấm ức mách lẻo: “Đường thiếu gia, có người gây sự ở cửa hàng của bà chủ Chu, còn đánh tôi.”

“Anh xem, răng tôi bị đánh rụng hai cái, đau muốn chết.”

Bộ dạng hắn chẳng khác nào con chó vẫy đuôi cầu xin trước mặt chủ.

Chu Diễm cũng tiến lên, tội nghiệp kể: “Tổng giám đốc Đường, người này nói mua đồ của tôi, tôi gói hết cho anh ta rồi, vậy mà lại vin cớ không lấy. Không nói lý đã đành, còn ra tay đánh người.”

“Giám đốc Ngô giúp tôi nói lý với anh ta cũng bị đánh.”

“Xin anh nhất định phải đứng ra đòi lại công bằng cho chúng tôi!”

Đường Anh phẩy tay, bình thản nói: “Yên tâm, nếu các người có lý, tôi nhất định sẽ đứng ra đòi lại công bằng.”

Chu Diễm vênh váo quát Diệp Thiên Tứ: “Đồ nhãi ranh, có Đường thiếu gia đứng ra cho bọn tao, xem mày còn hống hách thế nào!”

Ngô Đức còn gầm ghè hơn, nạt anh: “Thằng nhóc, Đường thiếu gia chính là ông chủ của bọn tao. Có Đường thiếu giaở đây, chuyện mày phải bồi thường xin lỗi là không thoát đâu. Không muốn ngồi tù rục xương thì mau quỳ xuống dập đầu cầu xin đi!”

Diệp Thiên Tứ vẫn thản nhiên, ung dung ngồi trên ghế.

Vừa trông thấy Diệp Thiên Tứ, mắt Đường Anh lập tức trợn tròn!

Không chút do dự, cậu ta lao tới như tên bắn, móc ra một hộp Hòa Thiên Hạ, rút hai điếu, cung kính dâng lên: “Anh Diệp, sao anh lại ở đây?”

Chỉ một câu thôi.

Chu Diễm sững sờ!

Ngô Đức đờ đẫn!

Cái quái gì vậy?

Ông chủ phố thương mại Cổ Lý, thiếu gia nhà họ Đường, lại chủ động mời thuốc Diệp Thiên Tứ, còn cung kính gọi anh Diệp?

Bọn họ có nhìn nhầm không?!

Điều càng khiến hai kẻ đó kinh hãi là Diệp Thiên Tứ còn lạnh lùng từ chối điếu thuốc của Đường Anh: “Vị hôn thê của tôi đang ở đây, tôi không hút.”

“Vậy tôi cũng không hút.”

“Chào chị dâu!”

Đường Anh tươi cười chào hỏi Lâm Thanh Thiển, cất hộp thuốc, rồi làm một động tác khiến người ta rụng rời cả cằm.

Cậu ta khom lưng, vừa nhẹ nhàng đấm bóp vai cho Diệp Thiên Tứ vừa nịnh nọt: “Anh Diệp, hôm nào rảnh chỉ tôi vài chiêu nhé?”

Diệp Thiên Tứ bật cười: “Chỉ cậu vài chiêu thì không thành vấn đề, chỉ sợ là chẳng có cơ hội thôi.”

“Tại sao?” Đường Anh ngạc nhiên hỏi.

“Tên quản lý mặt bằng Ngô Đức của cậu cứ một mực đòi giao tôi cho Tuần Thiên Các, bắt tôi ngồi tù mòn đít.”

“Nếu tôi thật sự vào tù, còn cơ hội dạy cậu không?”

Sắc mặt Đường Anh sầm lại, trừng Ngô Đức: “Ngô Đức! Diệp tiên sinh là đại ca của tao! Mắt mày mù à? Dám động vào anh Diệp của tao!”

“Ông chủ, tôi… tôi đâu biết anh ấy là đại ca của anh, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

Ngô Đức lắp ba lắp bắp, hoang mang đến rụng rời, chân tay mềm nhũn.

“Anh chắc là hiểu lầm à? Vừa nãy anh quát tháo, nào là bắt tôi đền tiền và xin lỗi, nào là bắt tôi quỳ xuống cầu xin tha thứ, ông chủ của anh nghe hết rồi đấy.”

Nói rồi, Diệp Thiên Tứ nhìn sang Đường Anh: “Hay là tôi quỳ xuống cầu xin nhé?”

Đường Anh sợ đến run bắn.

Đường Anh nghiêm mặt nói.

Anh ấy nhìn sang Ngô Đức, mắt tóe lửa: "Ngô Đức, nói rõ mọi chuyện cho tôi! Không thì tôi lột da anh!"

Trên trán trọc bóng của Ngô Đức túa mồ hôi lạnh, hắn khom lưng như con tôm, ấp a ấp úng: "Ông chủ, cái…"

"Tôi, tôi cũng chẳng biết vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì."


Chương 93
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239