Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 77


Trước Sau

Dương Cao Phong lại dám hét to điều cấm kỵ của ông giữa đám đông, Trịnh Khởi lập tức giận bốc trời, nghiến răng quát: “Đập gãy hai chân nó cho tôi!”

Đám bảo vệ đồng loạt xông lên, đè Dương Cao Phong xuống đất, đánh gãy cả hai chân hắn!

“A a! Chân tôi! Chân tôi gãy rồi!”

“Ui da!”

Dương Cao Phong ôm lấy đôi chân gãy, rên gào thảm thiết.

“Dương Cao Phong, còn dám láo nữa không?” Trịnh Khởi lạnh giọng hỏi.

“Thằng họ Trịnh, để lấy lòng người ta mà mày dám bẻ gãy hai chân tao. Tao, Dương Cao Phong, nhất định không tha cho mày đâu, cứ đợi đấy!”

“Còn thằng họ Diệp khốn kiếp kia nữa, tao nhất định sẽ cho chúng mày chết!”

Dù đã gãy cả hai chân, nằm bẹp dưới đất vô cùng nhếch nhác, mặt mày dữ tợn, Dương Cao Phong vẫn phun lời độc địa.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch lạnh lùng: “Các người đánh kiểu gì thế? Sao miệng hắn vẫn cứng vậy? Nhìn kìa, tay hắn còn cử động được đấy.”

Đám bảo vệ ngẩn người.

Chỉ có Trịnh Khởi là lập tức hiểu ý, nghe ra hàm ý trong lời Diệp Thiên Tứ, lạnh lùng phất tay: “Đánh tiếp cho tôi! Cho tay hắn cũng đừng nhúc nhích nữa! Chỉ cần để lại mỗi cái mồm cho hắn già mồm là được.”

“Rõ!”

Đám bảo vệ hiểu ra, như bầy sói đói lại nhào lên, đấm đá tới tấp vào người Dương Cao Phong chẳng tiếc tay.

“Đừng đánh nữa, tôi chịu rồi!”

“Ối giời ơi, đau chết tôi mất! Tay tôi gãy rồi! Hu hu hu!”

……

Tiếng gào thảm của Dương Cao Phong không ngớt.

Hai phút sau, đám bảo vệ lui ra.

Dương Cao Phong thoi thóp nằm bẹp dưới đất, tay chân coi như phế hết, cả người mềm nhũn như sợi mì.

Hắn không còn hung hăng nữa, cũng chẳng dám nói lời ác độc nào, mặt áp xuống đất, mắt đầy sợ hãi.

Diệp Thiên Tứ cúi nhìn Dương Cao Phong, nhàn nhạt nói: “Bảo cút mà không cút, còn đòi đánh tôi đến chết, đến tàn phế. Bây giờ thấy thế nào?”

Dương Cao Phong úp mặt dưới đất, vừa khóc vừa hối hận: “Tôi sai rồi!”

“Xin các anh đừng đánh tôi nữa! Thả tôi đi!”

Nước mắt nước mũi hắn chảy ròng ròng, trông thảm đến tê lòng.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ hơi nhếch: “Muốn đi thì được, nhưng trước khi cút đi, mày còn phải xin lỗi cô đây.”

“Tôi xin! Tôi xin! Tôi xin lỗi!”

Dương Cao Phong hốt hoảng kêu lên.

Hắn chỉ còn cử động được cái cổ, ngoẹo đầu nhìn cô Lý, khóc lóc xin lỗi: “Xin lỗi cô, tôi xin lỗi cô rồi, xin cô thương tình nói giúp, thả tôi đi.”

Nhìn Dương Cao Phong bị đánh đến chẳng còn hình người, cô Lý hoảng sợ không ít, lấy hết can đảm nói với Diệp Thiên Tứ: “Cậu thanh niên, cậu thả nó đi, đừng để xảy ra án mạng.”

Diệp Thiên Tứ nhìn về phía đám người Dương Cao Phong mang theo: “Khiêng thiếu gia nhà các người đến trước mặt ông ngoại hắn, Tề Xương Lăng! Cút!”

Mấy tên tùy tùng vội vàng lồm cồm bò dậy, luýnh quýnh khiêng Dương Cao Phong nửa sống nửa chết, chạy trối chết.

Diệp Thiên Tứ quay sang cô Lý, hỏi: “Cô Lý, cô còn nhận ra tôi không?”

Cô Lý ngắm anh một lượt, chau mày, có vẻ không tin nổi: “Cháu là… Thiên Tứ đấy à?”

“Là cháu đây, cô Lý, cháu về rồi!” Diệp Thiên Tứ nhìn cô, như gặp lại người mẹ xa cách bấy lâu, ánh mắt bỗng nóng lên.

Cô Lý nhìn anh đầy mừng rỡ: “Bao năm không gặp, Thiên Tứ lớn thật rồi.”

“Cô Lý, sao cô lại ở đây?” Diệp Thiên Tứ hỏi.

“Cháu theo cô.”

Dù nằm liệt trên giường, nhưng giữa hàng mày ông lại toát lên một vẻ cứng cỏi khác thường!

"Anh Viên, là em tự nguyện."

Nói rồi, Lý Quyên nhìn sang Diệp Thiên Tứ: "Thiên Tứ, đây là anh Viên Trung Nghĩa, anh ấy bị liệt là vì cứu cô và bạn học của cô. Cô đến đây thăm anh ấy."

Diệp Thiên Tứ nhìn người đàn ông nằm liệt trên giường: "Chú tên Viên Trung Nghĩa? Anh với Viên Trung Hoàng là gì của nhau?"


Chương 77
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239