Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 193


Trước Sau

Trong hộp là một pho tượng ngọc hình mặt Phật.

Tượng cao chừng ba mươi xăng-ti-mét.

Nét chạm trổ sống động như thật, nhìn qua cũng biết là đồ đắt tiền.

Diệp Thiên Tứ đưa tay sờ qua tượng ngọc hình mặt Phật, mỉm cười nhạt: “Đồ tốt đấy! Anh mua bao nhiêu?”

“Không đắt, chỉ hơn sáu triệu tệ.” Thẩm Tôn đáp.

“Mua ở đâu?”

“Công ty ngọc khí Khánh Bảo.”

Mắt Diệp Thiên Tứ hơi nheo lại, giọng bỗng lạnh hẳn: “Chủ của công ty ngọc khí Khánh Bảo là ai? Quả là kẻ tâm địa nham hiểm độc ác!”

“Diệp tiên sinh, ý cậu là gì thế?”

Thẩm Tôn hơi ngơ ngác: “Chẳng lẽ cậu nói tôi bỏ sáu triệu tệ mua phải đồ giả?”

Diệp Thiên Tứ không đáp lời anh ta, mà chộp lấy tượng ngọc hình mặt Phật ném thẳng xuống đất!

Rầm!

Tượng ngọc vỡ choang, nát bấy thành từng mảnh.

Lộc cộc!

Một vật lăn lông lốc trên sàn.

Nhìn vật đó, Thẩm Tôn và đám vệ sĩ đều trợn tròn mắt kinh hãi!

Là một con búp bê to bằng bàn tay người lớn.

Tay chân thô kệch, được tạc từ xương, đầu mặt mày rõ ràng, mắt mũi miệng đều đủ cả!

Toàn thân đen kịt, chỉ có cái lưỡi đỏ lòm, gương mặt bị khắc trông vừa xấu xí vừa rợn người.

Nhìn nó, Thẩm Tôn và vệ sĩ đều nổi da gà rùng mình!

“Diệp tiên sinh, cái… cái quỷ gì vậy?”

Thẩm Tôn lập tức nổi da gà khắp người.

“Thứ này gọi là Quỷ Ngẫu. Làm bằng xương người chết, ngâm trong dầu rỉ ra từ xác chết suốt bốn mươi chín ngày, rồi lại ngâm dược liệu đặc chế bảy ngày bảy đêm, cuối cùng mới đem đi tạc. Có thể nghìn năm không mục!”

“Nếu để Quỷ Ngẫu áp sát, sẽ bị tử khí nó tỏa ra ám vào. Lâu dần ắt sẽ chết bất đắc kỳ tử!”

Nghe vậy, mặt mày Thẩm Tôn tái mét!

Bịch!

Anh ta quỳ sụp xuống đất.

“Diệp tiên sinh, tôi… tôi đâu biết bên trong tượng ngọc còn có thứ quỷ quái này!”

“Tôi thật sự mua để biếu cậu, không… tuyệt đối không phải nhằm vào cậu!”

Thẩm Tôn hoảng loạn hoàn toàn, nói năng lắp bắp.

Diệp Thiên Tứ thản nhiên: “Anh khỏi phải giải thích nhiều. Với bản lĩnh của anh, còn lâu mới phát hiện được sự tồn tại của Quỷ Ngẫu.”

“Anh cũng chẳng có gan đó.”

Diệp Thiên Tứ nhìn ra, Thẩm Tôn trước mặt đúng là sợ đến phát run.

Dù có cho Thẩm Tôn trăm lá gan, lúc này cũng chẳng dám hãm hại Diệp Thiên Tứ.

Thẩm Tôn gật đầu lia lịa: “Vâng, Diệp tiên sinh nói đúng. Tôi đúng là không nhận ra nổi thứ quỷ quái này, càng không có gan hại cậu!”

Diệp Thiên Tứ rút ra một cây ngân châm, đâm thẳng vào ấn đường của Quỷ Ngẫu.

Chớp mắt, Quỷ Ngẫu như sống dậy, gương mặt cứng đờ bỗng méo mó, cái lưỡi đỏ như máu thè ra.

Toàn thân nó tỏa ra những làn khí đen đặc quánh!

Rất đáng sợ!

Phịch!

Thẩm Tôn bị dọa đến ngồi phệt xuống đất!

Mấy vệ sĩ toàn gã to cao mét tám, vai u thịt bắp cũng kinh hồn bạt vía, mặt cắt không còn giọt máu, dạt lùi liên tục!

“Tĩnh!”

Diệp Thiên Tứ quát khẽ một tiếng, cắn ngón tay, máu tươi nhỏ lên ngân châm, chảy vào giữa ấn đường của Quỷ Ngẫu!

Phụt!

Như tro gặp gió.

Tất cả khí đen do Quỷ Ngẫu tỏa ra lập tức tan sạch như khói!

Lớp đen bên ngoài cũng mờ đi trông thấy, khuôn mặt méo mó của nó lập tức cứng lại như đá, biến thành một món điêu khắc tầm thường.

“Giờ thì, nó chỉ còn là một mẩu xương người bình thường thôi.”

Diệp Thiên Tứ đá Quỷ Ngẫu một cái.

Thẩm Tôn lồm cồm bò dậy, nghiến răng giận dữ: “Mẹ kiếp, dám hại tôi!”

“Diệp tiên sinh, ông chủ lớn của công ty ngọc khí Khánh Bảo là trùm trang sức Thục Thành Bùi Khánh Chi!”

“Nhưng Bùi Khánh Chi đã rút về hậu trường từ lâu, hiện công ty ngọc khí Khánh Bảo do con gái nuôi của ông ta, Phùng Tiểu Yến, điều hành!”

“Phùng Tiểu Yến mà dám bán thứ tà vật này cho tôi? Tôi phải đến tính sổ với bọn họ!”

Nói rồi, anh ta nhìn Diệp Thiên Tứ với vẻ cầu khẩn: “Diệp tiên sinh, cậu có thể chống lưng cho tôi chứ?”

Diệp Thiên Tứ nhạt giọng: “Đối phương đưa thứ tà vật này cho anh, vừa là muốn hại anh vừa nhằm vào tôi. Đi thôi.”

Thẩm Tôn mừng rỡ, lập tức chủ động mở cửa xe cho Diệp Thiên Tứ, đồng thời gọi điện thoại huy động người.

Hơn nửa tiếng sau, một đoàn xe gầm rú rồi dừng xịch trước cổng công ty ngọc khí Khánh Bảo, tổng cộng tám chiếc.

Két!

Tiếng phanh chói tai vang lên liên tiếp, đoàn xe đỗ thành hình bán nguyệt, chặn kín cổng lớn của Khánh Bảo!

Cửa xe bật mở, hơn hai chục người ùa xuống, ai nấy đều cầm gậy ba khúc!

Đầu quấn băng, Thẩm Tôn cà nhắc đi đầu.

Trông thì có hơi buồn cười, nhưng sát khí ngút trời, khí thế bừng bừng!

Thẩm Tôn dẫn người hùng hổ xông vào cửa hàng ngọc khí Khánh Bảo, Diệp Thiên Tứ bình thản đi sau cùng.

Ngọc khí Khánh Bảo làm ăn rất lớn, ở Thục Thành có tổng cộng ba cửa hàng: một cửa hàng chính và hai chi nhánh.

Đây là cửa hàng chính, chiếm trọn chín căn nhà mặt phố, phía sau còn có khu sân vườn rộng cả nghìn mét vuông!

Nhân viên bán hàng đa phần là nữ, ai nấy đều trẻ trung xinh đẹp; khách ra vào nườm nượp mỗi ngày, buôn bán cực kỳ tấp nập!

Thẩm Tôn dẫn người xông vào, khiến khách bên trong hoảng hốt né tránh, túa ra phía sau.

Vài bảo vệ lập tức lao tới, xếp thành hàng chắn ngang trước mặt bọn họ. Tên quản lý bảo vệ đi đầu căng thẳng quát hỏi: “Các anh định làm gì?”

Thẩm Tôn hất tay đầy khí thế: “Cút qua một bên! Anh không đủ tư cách nói chuyện với thiếu gia đây!”

“Gọi bà chủ các anh, Phùng Tiểu Yến, ra đây!”

Quản lý bảo vệ ra hiệu một cái, lập tức có người đi thông báo cho Phùng Tiểu Yến.

Rất nhanh, tiếng cười yêu kiều vang lên: “Thiếu gia Thẩm làm sao thế, bày trận lớn vậy?”

Mọi người ngẩng lên nhìn, chỉ thấy một mỹ phụ quyến rũ thong thả bước xuống từ cầu thang.

Nàng mặt mày yêu kiều, da dẻ trắng mịn, khuôn mặt trái xoan chuẩn, mày mắt mũi môi đều toát lên vẻ mặn mà mê hoặc.

Chính là bà chủ đương nhiệm của ngọc khí Khánh Bảo, cũng là con gái nuôi của đại gia ngọc thạch Bùi Khánh Chi – Phùng Tiểu Yến.

Phùng Tiểu Yến từ tầng hai bước xuống thong thả, khóe môi điểm cười, dáng đi uyển chuyển, hương thơm phảng phất theo từng bước, khiến không ít nam khách nhìn mà mắt dán chặt!

Đến trước mặt Thẩm Tôn, Phùng Tiểu Yến mỉm cười mê hoặc, ánh mắt như có điện: “Sao thiếu gia Thẩm mới đi đã quay lại, còn dẫn theo nhiều người thế này?”

Đối diện vẻ mặn mà của Phùng Tiểu Yến, hơi thở Thẩm Tôn khựng lại, suýt nữa thì đổ gục.

Anh ta từng qua lại không ít phụ nữ, vậy mà mỗi lần gặp kiểu mỹ phụ phong tình như Phùng Tiểu Yến đều thấy mình khó mà giữ được thần trí, không hiểu vì sao.

Thẩm Tôn nhanh chóng trấn tĩnh, mặt sầm xuống: “Phùng Tiểu Yến, đừng giả ngu nữa!”

“Thiếu gia Thẩm nói thế là sao? Anh dẫn theo bao nhiêu người xông vào cửa hàng tôi, quấy rối việc làm ăn, tôi còn chưa trách anh, mà anh đã mắng mỏ tôi rồi.”

“Bất kể là tôi lỡ đắc tội anh, hay người dưới có chỗ nào làm anh nổi giận, anh cứ nói thẳng, tôi xin lỗi anh là được.”

Mấy câu của Phùng Tiểu Yến nói ra không chê vào đâu được, vài lời đã đứng vào thế thượng phong đạo đức, nghe cứ như bên cô ta mới là người có lý.

Hai vệ sĩ bước tới, loảng xoảng một tiếng, ném đống tượng ngọc hình mặt Phật vỡ vụn cùng Quỷ Ngẫu đã bị trục sạch âm khí xuống đất. 

Khách xung quanh mở to mắt hiếu kỳ, xì xào bàn tán không hiểu chuyện gì. 

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quỷ Ngẫu, trong mắt Phùng Tiểu Yến thoáng lóe lên một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh biến mất. 

"Thiếu gia Thẩm, ý anh là gì đây?" Phùng Tiểu Yến vẫn thản nhiên hỏi.


Chương 193
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239