Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 73


Trước Sau

“Nó mà dám ăn nói tục tĩu! Không hề tôn trọng bề trên!”

“Loại đàn ông không biết gánh vác, không có trách nhiệm như nó, con theo nó làm gì? Con phải chia tay nó ngay!”

Trịnh Mai giận đùng đùng quát tháo.

Lâm Thanh Thiển khẽ nhíu mày liễu, điềm đạm: “Mẹ, vừa nãy con ở đó từ đầu đến cuối, con rõ mọi chuyện, Thiên Tứ không sai!”

“Bà ngoại với dì vốn dĩ không nên đòi anh ấy tiền, mở miệng cái là tám trăm nghìn tệ, quá đáng thật.”

Bà Lão giận bốc hỏa, chỉ thẳng vào Lâm Thanh Thiển mắng: “Đồ bất hiếu! Chỉ biết bênh người ngoài! Từ nhỏ bà đã cưng chiều mày như thế!”

Trịnh Cúc cũng nổi nóng: “Ai quá đáng hả? Vô phép vô tắc!”

Lâm Trường Lễ bước lên: “Mẹ, Thiên Tứ nó có lòng tốt cứu người, mọi người không nên đối xử với nó…”

“Bốp!”

Bà Lão tát thẳng vào mặt Lâm Trường Lễ: “Ở nhà họ Trịnh này đến lượt anh mở miệng à? Cút!”

Lâm Trường Lễ nhìn sang Trịnh Mai, còn hy vọng cô nói đỡ cho mình.

Trịnh Mai trợn mắt: “Còn không cút đi à?!”

Lâm Trường Lễ ôm má tiu nghỉu bỏ đi.

Lâm Thanh Thiển kéo tay Diệp Thiên Tứ: “Chúng ta cũng đi thôi.”

“Đứng lại cho tôi!”

Trịnh Mai quát lớn.

“Mẹ rốt cuộc muốn gì đây? Ngày nào cũng kiềm kẹp, ép buộc bố chưa đủ, giờ còn muốn kiểm soát cả con nữa à?” Lâm Thanh Thiển bắt đầu bực.

Trịnh Mai mặt mũi tím tái, quát: “Còn dám cãi mẹ à? Con là con gái của mẹ, mẹ quản con là lẽ đương nhiên!”

“Hôm nay nếu con dám đi theo thằng họ Diệp đó, mẹ lập tức cắt đứt quan hệ mẹ con!”

“Đúng, nếu mày dám đi, sau này đừng nhận tao là bà ngoại nữa!”

“Cả tao là dì cũng đừng nhận!”

Bà Lão và Trịnh Cúc cũng thi nhau dọa nạt Lâm Thanh Thiển.

Lâm Thanh Thiển mặt đầy bất lực, tiến thoái lưỡng nan.

“Thanh Thiển, đừng vì anh mà sứt mẻ tình cảm với người nhà. Em cứ ở lại đi, có chuyện gì gọi cho anh.”

Diệp Thiên Tứ an ủi cô mấy câu, rồi tự xuống lầu.

Vừa bước ra khỏi khu chung cư, một đoàn xe gầm rú lao đến, dừng ngay bên cạnh anh.

Ba chiếc xe, phía trước là hai chiếc SUV quân dụng Mengshi sơn ngụy trang, phía sau là một chiếc Rolls-Royce.

Cửa Rolls-Royce mở ra, Đường Quỳnh mặc thường phục bước xuống, cúi người chào một cách cung kính: “Ngài Diệp, xin phép nói chuyện riêng với ngài một chút được chứ?”

Anh liếc cô một cái, khẽ gật đầu.

Đường Quỳnh tự tay mở cửa xe, Diệp Thiên Tứ ngồi vào trong.

Hai chiếc Mengshi mở đường phía trước, đoàn xe rít gió lao đi, qua đâu cũng đèn xanh!

Hơn mười phút sau, Rolls-Royce chạy vào một khu điền trang, Diệp Thiên Tứ nhìn thấy tấm biển trước cổng – viện điều dưỡng Huy Xuân.

Nơi này nằm lưng chừng núi, cây cối xanh rợp, chim hót hoa thơm, yên tĩnh lạ thường.

Xe dừng trước một tòa nhà.

Diệp Thiên Tứ xuống xe, theo Đường Quỳnh lên lầu, vào một phòng làm việc.

Đường Quỳnh cho lui thuộc hạ, rồi quỳ một gối, vẻ mặt cung kính: “Đường Quỳnh bái kiến Môn chủ!”

Diệp Thiên Tứ bình thản: “Đường Trấn Quốc đã nói hết với cô rồi à?”

Đường Quỳnh gật đầu.

“Đứng dậy đi.” Anh xua tay.

Đường Quỳnh đứng lên, hạ giọng: “Sau này em nên gọi anh là Môn chủ hay là Sư huynh?”

Diệp Thiên Tứ mỉm cười: “Thế nào cũng được.”

“Vậy cứ gọi là Môn chủ.”

Đường Quỳnh mỉm cười tươi, đi đến bàn cầm một xấp hồ sơ dày, đưa cho Diệp Thiên Tứ: “Môn chủ, đây là tài sản của anh do nhà họ Đường tạm thời quản lý thay, ông nội bảo em mang đến bàn giao cho Môn chủ, xin Môn chủ xem qua ạ.”

Diệp Thiên Tứ lật xem, kinh ngạc: “Khách sạn Long Tường, phố thương mại Cổ Lý, khu Giải Trí Đại Đường, cả viện điều dưỡng Huy Xuân… tất cả đều là tài sản của tôi?”

“Đúng vậy, đều là tài sản của Môn chủ! Nói chính xác hơn, cũng là tài sản của Thiên Môn!” Đường Quỳnh mỉm cười gật đầu.

Diệp Thiên Tứ khẽ gãi sống mũi, nhớ lại: trước lúc xuống núi lão già cũng có nói một lần, rằng mỗi vị trong Thiên Môn Bát Tướng đều giữ giúp anh một phần tài sản, đến là nhận lại ngay.

Không ngờ chỉ riêng nhà họ Đường ở Thục Thành đã tạm quản nhiều cơ nghiệp như thế!

Quy mô phố thương mại Cổ Lý và khu Giải Trí Đại Đường thì chưa rõ, chứ viện điều dưỡng Huy Xuân anh vừa nhìn qua: diện tích rộng, cảnh quan rất tốt, chắc chắn giá trị không nhỏ!

Còn khách sạn Long Tường, khách sạn sáu sao duy nhất ở Thục Thành, giá trị ít nhất cũng cả chục tỷ tệ!

Việc nhà họ Đường chủ động chuyển giao những cơ nghiệp này vào tay anh cho thấy họ đã hoàn toàn quy phục anh!

Diệp Thiên Tứ mỉm cười nhạt, lại đặt tập hồ sơ vào tay Đường Quỳnh: “Không cần bàn giao cho tôi, cứ để bên nhà họ Đường quản lý tiếp đi, tôi tin mọi người.”

 

 

"Chuyện gì vậy?" Đường Quỳnh cau mày hỏi gắt. 

Một nữ quân nhân đẩy cửa vào báo: "Quỳnh tướng quân, có người đang gây rối dưới tầng trệt."


Chương 73
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239