Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 75


Trước Sau

Diệp Thiên Tứ đứng bên cửa sổ liếc xuống dưới, lông mày lập tức nhíu lại: “Cô Lý?”

Anh vội mở cửa rồi chạy xuống lầu.

Trước tòa nhà, một phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi bị mấy thanh niên xô ép sát vào tường, chính là cô Lý ở viện phúc lợi Thanh Sơn.

Cô Lý vừa né vừa ôm chặt hộp cơm trong tay, sợ bị hất đổ.

“Tưởng trốn đến đây là bọn tao tìm không ra hả?”

“Nói cho cô biết, dù cô chạy đến chân trời góc bể, nhà họ Dương cũng lôi cô ra bằng được!”

“Hạn chót đã đến rồi, tao hỏi lại lần nữa: ký hay không ký!”

Một gã mặc áo sơ mi caro lạnh lùng gằn giọng, vẻ mặt hung hăng.

Cô Lý ôm hộp cơm, mặt mày hoảng hốt: “Đó là đất nhà tôi, giấy tờ đầy đủ, tại sao cứ phải bán rẻ cho bên nhà họ Dương?”

“Bất kể các người dùng cách gì, tôi cũng không ký.”

“Các người làm vậy là phạm pháp đấy!”

Gã áo caro hất hàm khinh khỉnh, khịt mũi: “Phạm pháp?”

“Pháp luật chỉ trói bọn dân đen như cô thôi, còn với tao và nhà họ Dương thì chẳng xi nhê gì!”

“Nhà họ Dương đã cho cô hạn chót, hôm nay là ngày cuối. Cô còn không ký thì tao đành phải cho cô một bài học!”

Nói rồi, hắn giơ tay thật cao.

“Hử?”

Gã áo caro kinh ngạc phát hiện cánh tay đang giơ lên bỗng cứng đơ, hạ xuống không nổi.

Hắn ngoảnh lại mới thấy cánh tay mình bị người ta nắm chặt.

Chính là Diệp Thiên Tứ.

“Giữa ban ngày ban mặt, mấy thằng đàn ông đi bắt nạt một cô, khác gì côn đồ?”

“Kẻ hống hách nhất chính là mày, còn dám giơ tay đánh người.”

Diệp Thiên Tứ khẽ đẩy một cái.

Gã áo caro lùi liền ba bước, rồi ngã phịch xuống đất, lộn một vòng, lồm cồm bò dậy, chật vật vô cùng.

Gã thanh niên tức tối: “Ai quên kéo khóa quần mà để đồ cặn bã như mày lọt ra thế?”

“Dám xen vào chuyện của tao, mày biết tao là ai không? Biết nhà họ Dương sau lưng tao quyền thế đến mức nào không?”

Diệp Thiên Tứ hơi nheo mắt, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh: “Nói thử nghe.”

“Tao là Dương Cao Phong! Nhà họ Dương là nhà tao!”

“Cha tao tên Dương Minh, là bác sĩ nổi tiếng ở Thục Thành; sư phụ của cha tao lại là thần y Tiết lừng danh, tức thần y Tiết là sư công của tao!”

“Ông ngoại tao là gia chủ nhà họ Tề, Tề Xương Lăng! Cậu cả của tao là nhân vật số hai của Tuần Thiên Các ở Thục Thành! Cậu hai của tao là phó tư lệnh chiến khu Nam Châu!”

“Sao? Biết sợ chưa? Còn dám quản chuyện của tao nữa không?”

Dương Cao Phong vênh váo ngút trời, khinh người ra mặt, hoàn toàn không thèm để Diệp Thiên Tứ vào mắt.

Diệp Thiên Tứ thản nhiên: “Thì ra mày là cháu ngoại của Tề Xương Lăng, lại còn thuộc đời đệ tử của thần y Tiết. Đúng là thất lễ rồi.”

“Hứ!”

Dương Cao Phong lại hất hàm, càng thêm kiêu ngạo: “Đã biết đại danh sư công và ông ngoại tao, còn không mau cút!”

“Cút?”

Diệp Thiên Tứ nhàn nhạt: “Tao thì không, còn mày thì lăn khỏi đây đi. Tao biết mày làm được.”

Dương Cao Phong khựng lại, rồi lấy ngón út ngoáy tai, tưởng tai mình có vấn đề.

Từ trước đến nay ở Thục Thành, chỉ cần hắn báo danh ông ngoại với hai cậu, ai nấy đều khúm núm.

Vậy mà thằng què trước mặt lại bảo hắn cút?

Dương Cao Phong lạnh giọng: “Mày bảo tao cút? Tao không nghe lầm chứ?”

“Mày không nghe lầm. Nhưng trước khi lăn khỏi đây, mày phải quỳ xuống, dập đầu xin lỗi cô ấy.”

Giọng Diệp Thiên Tứ điềm đạm.

Ánh mắt lạnh lẽo của Dương Cao Phong thoáng lóe sát khí.

"Bịch!"

"Ái da!"

Diệp Thiên Tứ ra đòn nhanh như gió, chưa đầy mười giây đã quật ngã sạch bọn tùy tùng, khiến chúng nằm lăn lóc trên đất.

"Không ngờ mày cũng biết chút võ vẽ?"


Chương 75
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239