Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 38


Trước Sau

Mấy người trở về nhà, Trịnh Mai lập tức lao vào phòng ngủ, chẳng mấy chốc kéo ra một cái vali.

“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

Lâm Thanh Thiển chặn bà lại.

Trịnh Mai khó chịu hất tay con gái:

“Đầu tiên là thằng què, bây giờ lại thêm một ông già, toàn thêm gánh nặng thôi!”

“Ngày tháng thế này sao mà sống nổi nữa!”

“Mẹ!” Lâm Thanh Thiển ra hiệu cho bà bớt lời.

“Mẹ cái gì mà mẹ! Tao về nhà mẹ đẻ đây, mấy ngày khổ sở này tụi bây tự mà chịu!”

Trịnh Mai sa sầm mặt, xách vali đi thẳng, không thèm quay đầu lại.

Lâm Đạo Nam ngồi trên sofa, sắc mặt u ám.

Lâm Thanh Thiển lặng lẽ ngồi cạnh ông nội.

Lâm Trường Lễ thì như chẳng có chuyện gì, mang tạp dề vào bếp nấu cơm.

Ông ấy bưng ra bốn món mặn và một canh, mở thêm một chai rượu, cung kính mời cha ra bàn ăn.

“Cha, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Cho dù cả nhà mình bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm thì cũng chẳng có gì to tát. Con nuôi cha cả đời!”

Vừa nói, Lâm Trường Lễ vừa đặt chén đũa trước mặt cha.

Lâm Đạo Nam gật đầu:

“Bao nhiêu sóng gió cha còn vượt qua được, chút sóng gió này tính là gì.”

“Cứ yên tâm, chỉ cần cha còn sống, con vẫn là người của nhà họ Lâm! Là đứa con trai tốt của cha!”

“Rồi sẽ có ngày, cha dẫn con quay về nhà họ Lâm, để thằng Lâm Trường Nhân bất hiếu kia phải mở to mắt mà nhìn!”

Dù tóc đã bạc trắng, lại mới khỏi bệnh nặng, nhưng khí phách của Lâm Đạo Nam vẫn ngút trời.

Nghe lời ông, tâm trạng Lâm Thanh Thiển cũng khá lên, trên mặt nở nụ cười.

Lâm Trường Lễ cũng mỉm cười, quay sang Diệp Thiên Tứ:

“Thiên Tứ, bất kể người khác nói gì, trong mắt bác, cháu chính là con rể!”

“Nào, chúng tôi cạn một ly!”

“Cảm ơn bác Lâm!”

Diệp Thiên Tứ nâng ly.

Mấy ly rượu vào, Lâm Trường Lễ bắt đầu ngà ngà, mặt đỏ gay.

Ông vỗ vai Diệp Thiên Tứ:

“Bác thật không chịu nổi bộ dạng qua cầu rút ván, tiểu nhân đắc chí của ông anh trai. Tiệc bái sư của tiểu công chúa nhà họ Đường ngày mai, bác thật sự muốn đến xem. Thiên Tứ, bác biết cháu không phải người thường, cháu có cách gì không?”

Diệp Thiên Tứ mỉm cười:

“Bác Lâm muốn đi thì ngày mai cháu dẫn bác và Thanh Thiển đến khách sạn Long Tường.”

Dưới gầm bàn, Lâm Thanh Thiển đá nhẹ vào chân Diệp Thiên Tứ, lắc đầu ra hiệu anh đừng nói khoác.

Lại thêm vài ly, Lâm Trường Lễ say mèm.

“Thiên Tứ, cháu có biết không, bao năm qua bác sống mệt mỏi lắm rồi!”

“Dù bác có cố gắng thế nào, Trịnh Mai cũng chẳng coi trọng bác, còn thường xuyên mỉa mai bác!”

“Bác càng ngày càng trầm lặng, bên cạnh không có ai để tâm sự, lòng bác khổ lắm.”

Lâm Trường Lễ tuôn hết nỗi lòng, nói càng lúc càng buồn, cuối cùng nắm tay Diệp Thiên Tứ khóc òa.

“Cha, cha say rồi.”

“Nhớ kỹ câu này: Trời muốn diệt ai, ắt trước tiên khiến kẻ đó tự tung tự tác. Cứ trao thêm quyền cho gã đi.”

“Diệp tiên sinh, tôi hiểu rồi! Nước cờ này của ngài đúng là cao tay, vừa buông vừa nắm! Tôi nghe theo ngài hết!”

Cúp máy, Diệp Thiên Tứ lại gọi cho Đường Trấn Quốc:

“Ngày mai trong tiệc bái sư của cháu gái ông – Đường Quỳnh, tôi không muốn thấy vài người xuất hiện…”


Chương 38
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239