Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 36


Trước Sau

Lâm Thanh Thiển bất lực thừa nhận:

“Đúng là như vậy, nhưng lỗi không phải ở cháu và Thiên Tứ, là do Đường Kiều cô ta…”

“Đủ rồi!”

Lâm Trường Nhân tức giận vung tay, không chút nể tình cắt ngang lời cô.

Ông ta đứng dậy, đi đến bên cạnh Lâm Thanh Thiển, lạnh lùng trách mắng:

“Thanh Thiển, cô làm tôi quá thất vọng! Cả nhà này cũng thất vọng vô cùng!”

“Cô có biết vì sự xúc phạm của cô và Diệp Thiên Tứ, mà nhà họ Đường đã nhắn không cho nhà họ Lâm ta tham dự tiệc bái sư của Tướng quân Đường Quỳnh không?!”

“Ngay cả khi tôi lấy danh nghĩa tổng giám đốc Tập đoàn Đông Lương ra, nhà họ Đường cũng không nể mặt, thẳng thừng từ chối!”

“May mà tôi đã hứa với nhà họ Đường một điều kiện, mới giành lại được tư cách tham dự tiệc bái sư cho nhà họ Lâm.”

Lâm Thanh Thiển thành thật xin lỗi:

“Bác cả, gây phiền phức lớn như vậy cho nhà họ Lâm là lỗi của cháu, bác cứ trách cháu là được, chuyện này không liên quan nhiều đến Thiên Tứ.”

Bên cạnh, lòng Diệp Thiên Tứ chợt ấm áp, không ngờ Lâm Thanh Thiển thà chịu mắng, cũng vẫn bảo vệ anh như vậy.

Anh thấy bóng dáng ba sư tỷ của mình trong cô.

Khi còn nhỏ, mỗi lần anh gây họa, bị Quỷ Thủ trừng phạt, thì ba sư tỷ cũng đều che chở cho anh như thế.

“Thanh Thiển.”

Lâm Hạo bước ra, trên mặt mang theo nụ cười giễu cợt:

“Cô có biết điều kiện mà cha tôi đã hứa với nhà họ Đường là gì không?”

“Đã hứa cái gì?”

Lâm Thanh Thiển nhíu mày hỏi.

Khóe miệng Lâm Hạo nhếch lên, hừ lạnh:

“Đường Vân Hào và Đường Kiều lửa giận khó dập, vẫn muốn làm khó nhà họ Lâm. Cha tôi bất đắc dĩ mới phải hứa với họ, gạch tên ba người nhà các người khỏi gia phả họ Lâm!”

“Đuổi các người ra khỏi nhà họ Lâm!”

Nghe xong, Lâm Thanh Thiển sững sờ tại chỗ, kinh ngạc trừng mắt nhìn, quay đầu về phía cha mẹ.

Mẹ là Trịnh Mai thì đầy oán khí đứng ngay cửa.

Cha là Lâm Trường Lễ thì ủ rũ, trốn ở một góc.

Rõ ràng, bọn họ sớm đã biết rồi.

Hít sâu một hơi, Lâm Thanh Thiển nhíu mày nhìn Lâm Trường Nhân:

“Bác cả, chuyện này là lỗi của cháu, bác chỉ cần gạch tên một mình cháu khỏi gia phả là được, cháu không oán trách gì hết, sao lại liên lụy cha mẹ cháu?”

Lâm Trường Nhân hừ một tiếng, mặt không biểu cảm:

“Đây là ý tứ và chỉ thị ngầm của tổng giám đốc Đường Vân Hào, tôi cũng chẳng còn cách nào.”

“Vì lợi ích chung của nhà họ Lâm, tôi chỉ có thể làm theo lời người tôi thôi!”

“Được rồi, chuyện đã nói rõ rồi, ba người nhà các người đi đi!”

Lâm Thanh Thiển tức đến mức cắn chặt môi.

“Làm tổng giám đốc Tập đoàn Đông Lương rồi quả nhiên khác hẳn, khí thế mạnh lên, nói năng cũng cứng cỏi, ngay cả thủ đoạn qua cầu rút ván cũng học được.”

“Lâm Trường Nhân, đừng quên ông làm tổng giám đốc Đông Lương là nhờ ai.”

Diệp Thiên Tứ nhàn nhạt lên tiếng.

Anh mà im lặng thì thôi, vừa mở miệng lập tức khiến cả đám nhà họ Lâm công kích.

“Diệp Thiên Tứ, anh im đi! Chẳng phải chỉ vì anh giới thiệu bác cả tôi với Phùng Hải thôi sao? Không có anh giới thiệu, bác cả tôi cũng tự làm tổng giám đốc Tập đoàn Đông Lương được!”

……

Đám người nhà họ Lâm nhao nhao hùa theo.

Lâm Trường Nhân nhìn chằm chằm Diệp Thiên Tứ, lạnh giọng:

“Qua cầu rút ván thì sao?”


Chương 36
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239