Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 178


Trước Sau

“Nể mặt anh?”

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch, mang theo vẻ trêu chọc, nói: “Chỉ e anh còn chưa đủ tư cách để được tôi nể mặt.”

“Ha ha ha!”

Sững người một lúc, Chung Thiếu Côn liền bật cười lớn, nói: “Tôi thích sự thẳng thắn của Diệp tiên sinh! Xem ra anh vẫn còn giận chuyện trước đó, vậy tôi lại xin lỗi anh lần nữa!”

“Tôi không đủ tư cách à? Vậy thì… tôi, Chung Thiếu Côn, quỳ! Xin Diệp tiên sinh nể mặt tôi lần này!”

“Phịch!”

Hắn vậy mà thực sự quỳ ngay trước mặt Diệp Thiên Tứ!

Chung Thiếu Côn dập đầu ba cái vang dội trước Diệp Thiên Tứ, rồi phất tay, cô gái mặc sườn xám bước lên, rót đầy hai bát rượu.

Chung Thiếu Côn cầm một bát, ừng ực uống cạn một hơi, giơ đáy bát cho Diệp Thiên Tứ xem: “Diệp tiên sinh, người thì tôi đã đánh thay anh, tôi cũng đã dập đầu, lời đã nói, rượu cũng uống rồi.”

“Tôi một lần nữa xin Diệp tiên sinh thứ lỗi.”

Đứng bên cạnh, Lôi Hồng bước lên một bước, định mở miệng.

Diệp Thiên Tứ khẽ giơ tay, Lôi Hồng lại lặng lẽ lùi xuống.

Diệp Thiên Tứ bưng bát còn lại, cũng cạn sạch.

“Diệp tiên sinh thật sảng khoái!”

Chung Thiếu Côn đứng dậy, đi tới bên hương án.

Ở đây thờ một tượng kim thân Quan Nhị Gia.

Hương trong lư hương đang cháy, mùi hương hơi lạ.

Chung Thiếu Côn tiến tới trước kim thân Quan Nhị Gia, thắp một nén nhang, rồi quay người nhìn Diệp Thiên Tứ, nụ cười trên mặt có chút quái dị: “Diệp tiên sinh, anh với tôi đều là người luyện võ, biết phần lớn người trong giới luyện võ chúng ta tôn thờ ai không?”

“Tôi chẳng tin vào ai cả.”

“Tôi, Chung Thiếu Côn, trước kia cũng chẳng tin vào ai, nhưng giờ tôi chỉ tin Quan Nhị Gia.”

“Thế nên, mỗi lần tôi muốn phế ai, tôi đều vào lạy Nhị Gia một lạy.”

Hắn cười hì hì nói.

Khóe môi hắn cong thành một nụ cười tàn nhẫn, rồi nụ cười đông cứng, sát khí trong mắt lộ rõ.

Mắt Diệp Thiên Tứ khẽ nheo, vẻ giễu cợt nơi khóe môi càng rõ: “Vậy là anh bái Quan Nhị Gia là định phế tôi à?”

“Hóa ra bữa rượu tối nay là tiệc Hồng môn do anh bày ra?”

“Giờ bộ mặt thật của anh cũng lộ cả rồi, đúng chứ?”

Hắn cười kiêu ngạo, khóe miệng gần như xé tới tận mang tai.

Hắn nhìn Diệp Thiên Tứ với vẻ khinh miệt, giọng lạnh lẽo: “Ở Thục Thành, chưa từng có đứa nào dám sỉ nhục Chung Thiếu Côn này mà còn yên ổn!”

“Tao nghe nói thân phận mày không đơn giản, ngay cả Thẩm Thị Tôn cũng kết giao với mày, nhưng đã sao!”

“Tao, Chung Thiếu Côn, mặc kệ mày là ai, chỉ cần mày đắc tội tao, tao sẽ cho mày hối hận vì đã sinh ra trên đời này!”

Thấy vẻ hung tợn trên mặt hắn, Diệp Thiên Tứ nhàn nhạt cười, nói: “Anh tốn bao công mời tôi tới đây, không biết cậy vào điều gì?”

“Dựa vào cái gì à?”

“Diệp Thiên Tứ, bây giờ mày đã trúng kịch độc rồi!”

Chung Thiếu Côn gào lên, đắc ý đầy mặt.

Lôi Hồng cả kinh, thất thanh: “Diệp đại sư, ngài trúng độc rồi ư?”

“Ha ha ha! Hắn dĩ nhiên trúng độc rồi! Chỉ là chén rượu tao kính thì không có độc!”

“Trong phòng này chẳng có thứ gì có độc cả!”

“Nhưng, nén hương tao vừa đốt, khi hít phải mùi hương ấy, nó hòa với rượu vừa uống thì chính là kịch độc!”

“Diệp Thiên Tứ, cho dù võ công mày có cao, tu vi có sâu đến đâu, giờ cũng đã trúng kịch độc! Để xem mày còn dám làm càn trước mặt bổn thiếu gia thế nào!”

Chung Thiếu Côn càng thêm đắc ý.

Diệp Thiên Tứ nhìn hắn đầy trêu chọc, nói: “Thứ hương anh đốt là kỳ hương số một thiên hạ Long Tiên Hương, còn rượu vừa rồi là ngâm bằng sâm đuôi phượng.”

“Long Tiên Hương gặp sâm đuôi phượng sẽ sinh ra kỳ độc số một thiên hạ, tên là Long Phụng Kỳ Duyên.”

“Ai trúng thứ kỳ độc này sẽ mất sạch công lực.”

Lôi Hồng hoảng hốt: “Diệp đại sư, ngài… ngài không đến mức mất hết công lực chứ?”

Chung Thiếu Côn nhướng mày, kinh ngạc: “Không ngờ ngay cả kỳ độc Long Phụng Kỳ Duyên mà mày cũng biết. Nhưng đã sao, hôm nay chính là ngày chết của mày!”

“Chết cho tao!”

Vẻ mặt hung tợn, Chung Thiếu Côn lao người tung một cước, không hề nương tay, đá thẳng vào ngực Diệp Thiên Tứ!

Lôi Hồng biết Chung Thiếu Côn thân thủ bất phàm, lại tưởng Diệp Thiên Tứ đã mất hết công lực, lập tức lao lên bảo vệ anh.

“Lấy trứng chọi đá? Tìm chết!”

Chung Thiếu Côn gầm lên một tiếng, đấm thẳng, giáng mạnh vào cổ Lôi Hồng.

“Bốp!”

Bỗng một bàn tay thò ra, nhanh như chớp chộp lấy cổ tay Chung Thiếu Côn – không ai khác ngoài Diệp Thiên Tứ.

“Hử?”

Lông mày Chung Thiếu Côn khẽ nhíu, còn chưa kịp phản ứng, thân đã bay ngược ra ngoài!

“A a a!”

Chung Thiếu Côn rơi xuống đất, tay phải ôm lấy cổ tay trái bị gãy, đau đến gào thét!

Mặt mũi hắn méo xệch!

Hắn nhìn Diệp Thiên Tứ đầy kinh nghi, giọng run rẩy: “Mày… mày chẳng phải trúng độc rồi sao? Sao lại không sao?”

Khóe môi Diệp Thiên Tứ cong lên vẻ giễu cợt rõ ràng: “Chung Thiếu Côn, anh quá tự tin, lại còn quá ngu.”

“Lẽ nào anh không hiểu, đã biết tới thứ kỳ độc Long Phụng Kỳ Duyên ấy, sao tôi lại để mình trúng độc?”

Bên cạnh, Lôi Hồng mừng rỡ: “Diệp đại sư, thì ra ngài không trúng độc, làm tôi sợ chết khiếp!”

Hắn quả là lo cho mình. Diệp Thiên Tứ mỉm cười, vỗ nhẹ vai hắn.

Đúng lúc ấy, Chung Thiếu Côn bỗng lại đánh lén, trong tay phải đã có thêm một con dao găm, đâm tới đầy hung ác!

“Cút!”

Diệp Thiên Tứ tung một cú đá thẳng vào ngực Chung Thiếu Côn.

Tên thiếu quán chủ hiểm ác này bị đá văng ra ngoài như một con cóc ghẻ!

Hắn xoay tròn một vòng trên không rồi rơi cái rầm xuống đất!

“Bốp!”

Mặt Chung Thiếu Côn đập xuống, răng rụng mấy chiếc.

Miệng đầy máu tươi!

Đám hộ vệ dưới lầu mặc áo kiểu Trung Sơn ùa lên, đạp tung cửa phòng riêng, ùa tới cạnh Chung Thiếu Côn, vây chặt Diệp Thiên Tứ và Lôi Hồng.

Tận mười lăm người!

Chung Thiếu Côn lồm cồm bò dậy, nhổ phì một ngụm bọt máu, trừng Diệp Thiên Tứ đầy hung hăng.

“Mày đánh giỏi thì sao? Suy cho cùng mày cũng chỉ có một mình! Tao là thiếu quán chủ Võ quán Lăng Giang, đắc tội tao là đắc tội cả võ quán của chúng tao!” Hắn vẫn ngạo mạn tràn trề.

“Vậy à? Anh tưởng đông người là dám đối đầu với tôi à?”

Diệp Thiên Tứ lạnh lùng cười.

“Không phục thì thử xem! Xông lên cho tao! Giết nó cho tao!”

Chung Thiếu Côn vung tay đầy tàn độc.

Khóe môi hắn nhếch nụ cười độc ác, như thể đã thấy cảnh Diệp Thiên Tứ bị đập gục thảm hại.

Hơn chục hộ vệ hùng hổ lao vào.

Tiếng kêu đau đớn vang dồn dập; chỉ trong chớp mắt, đám hộ vệ xông lên đã nằm la liệt dưới đất.

Không một ai còn đứng dậy nổi!

Diệp Thiên Tứ phủi tay, nhặt một chiếc điện thoại dưới đất, ném cho Chung Thiếu Côn, khóe môi hơi nhếch: “Võ quán Lăng Giang của anh đông người lắm mà? Gọi thêm đi.”

“Mày……”

Chưa đầy mười phút, cả chục chiếc xe gầm rú dừng dưới tầng, chớp mắt đã có hơn năm mươi người ào lên, tay ai nấy lăm lăm dao, khí thế hầm hầm! 

"Tất cả nghe lệnh! Chém chết thằng què này cho tao!" 

Chung Thiếu Côn hung hăng chỉ thẳng vào Diệp Thiên Tứ. 

Hơn năm mươi đệ tử Võ quán Lăng Giang gào rầm, vung dao, đồng loạt xông về phía Diệp Thiên Tứ.


Chương 178
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239