Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 42


Trước Sau

Cái tát của Diệp Thiên Tứ giáng thẳng vào mặt Đường Kiều.

Âm thanh giòn tan vô cùng.

Đường Kiều sững sờ.

Lâm Thanh Thiển, Lâm Trường Lễ và cả đám người nhà họ Lâm đều ngẩn ngơ!

Tất cả khách khứa xung quanh đều kinh hãi, trừng mắt, há hốc mồm, chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tên này lại dám tát thẳng vào mặt Đường Kiều ngay trước bàn dân thiên hạ?

Hắn không biết cha Đường Kiều là ông chủ khách sạn Long Tường sao? Không biết Đường Kiều là tiểu công chúa nhà họ Đường sao? Không biết cô ta còn có một ông nội tên Đường Trấn Quốc sao?

Sao hắn dám thế chứ?

Đúng là chán sống rồi!

Biến cố bất ngờ khiến xung quanh thoáng chốc trở nên yên lặng.

Sau giây phút tĩnh lặng ngắn ngủi, khách khứa lập tức ồn ào!

“Trời ạ! Người này lại dám tát vào mặt tiểu công chúa nhà họ Đường ngay giữa đám đông? Hắn điên rồi sao!”

“Hắn không điên, mà là đang tự tìm đường chết!”

“Đúng thế, dám gây sự ở khách sạn Long Tường, còn tát vào mặt tiểu công chúa nhà họ Đường, thằng nhóc này chết chắc rồi! Không ai cứu nổi đâu!”

Khách khứa bàn tán xôn xao.

Thậm chí có không ít người đứng ra chỉ trích Diệp Thiên Tứ, bắt hắn mau quỳ xuống xin lỗi Đường Kiều.

Nhìn thấy Diệp Thiên Tứ tát Đường Kiều, Lâm Vi Vi suýt nữa bật cười, đúng là đồ ngu!

Cô ta cố nén sự hả hê, giả vờ đau lòng, quan tâm nói:

“Đường tiểu thư, cô không sao chứ? Cô còn không biết đấy thôi, tên họ Diệp này đầu óc có vấn đề, muốn đánh người là đánh ngay, cô nhất định không được bỏ qua cho hắn!”

Lâm Hạo cũng phụ họa, thêm dầu vào lửa:

“Đúng vậy Đường tiểu thư, tên họ Diệp này dám tát cô ngay giữa đám đông, nếu không có người, ai biết hắn sẽ làm gì hại cô? Cô nhất định phải bắt hắn trả giá bằng máu!”

“Bốp!”

“Bốp!”

Hai tiếng tát vang lên, hóa ra Đường Kiều tức giận tát hai chị em họ Lâm mỗi người một cái.

Bị tát ngay trước mặt bao người, nỗi nhục nhã chưa từng có khiến Đường Kiều mất hết lý trí, lửa giận không nơi phát tiết, hai chị em Lâm Hạo, Lâm Vi Vi lại nhào đến nịnh nọt, càng làm cô ta thêm phẫn nộ, chẳng buồn phân biệt, cứ thế giơ tay tát!

“Cút đi!”

Đường Kiều mắt đỏ ngầu gào lên.

Hai chị em Lâm Hạo, Lâm Vi Vi ôm mặt, không dám hé răng, lủi thủi rút lui.

Đường Kiều nghiến răng trừng mắt nhìn Diệp Thiên Tứ:

“Anh dám tát tôi giữa đám đông? Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám động đến một sợi tóc của tôi!”

Diệp Thiên Tứ thản nhiên nhìn cô ta, chậm rãi nói:

“Đừng tức giận, tức giận sẽ khiến cô mất lý trí. Hãy nhớ lời tôi nói hôm qua chứ? Cô sẽ trở thành kẻ trắng tay. Nhưng nếu cô giữ bình tĩnh, xin lỗi tôi, vẫn còn một tia hy vọng.”

Lời hắn khiến xung quanh lại một phen náo động!

“Tôi có nghe nhầm không? Thằng nhóc này bắt tiểu công chúa nhà họ Đường phải xin lỗi hắn?”

“Đã đánh người ta, còn bắt xin lỗi? Hắn điên thật rồi!”

“Tôi thật sự muốn xem kết cục của hắn thảm thế nào.”

Khách khứa đều nhìn Diệp Thiên Tứ với ánh mắt hả hê.

Trong mắt bọn họ, hắn chẳng khác gì kẻ đã chết.

Đường Kiều nghiến răng giận dữ phất tay:

“Người đâu! Bắt tên cuồng đồ này quỳ xuống nói chuyện với tôi!”

Bọn bảo vệ xung quanh vốn đã kìm nén từ lâu, lập tức xắn tay áo chuẩn bị ra tay.

“Dừng tay!”

Đúng lúc đó, một giọng nói uy nghiêm vang lên.

Một ông lão mặc trường bào bước đi như rồng hổ.

Ông ta mặt như La Hán, ánh mắt sáng quắc, không giận mà tự uy.

Chính là gia chủ nhà họ Đường — Đường Trấn Quốc, một người chỉ cần dậm chân là cả Thục Thành rung chuyển ba lần!

Sau lưng ông là bốn người đàn ông mặc vest đen, vừa nhìn đã biết đều là cao thủ!

Khách khứa lập tức tự giác nhường đường.

 

 

Đường Trấn Quốc đã sớm nhìn thấy Diệp Thiên Tứ. Ông định quát mắng Đường Kiều, nhưng Lâm Hạo lại vội vã tiến ra, khom lưng nịnh nọt: 

“Ông Đường, kẻ họ Diệp này là vị hôn phu của em họ tôi — Lâm Thanh Thiển, nhưng cả nhà họ đã bị đuổi khỏi nhà họ Lâm rồi!”


Chương 42
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239