Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 57


Trước Sau

“Có giàu cỡ nào cũng chẳng ngốc đến thế chứ?”

“Đùa à? Một cái tát mà năm chục triệu, đến ‘Hoàng khuyển’ ở đảo phía Đông còn không đáng ngần ấy!”

“Tôi thật muốn xem tên ngốc này lấy đâu ra năm chục triệu.”

Khách khứa xung quanh ai nấy đều nhìn Diệp Thiên Tứ như nhìn thằng đần, chỉ trỏ cười nhạo không dứt.

Diệp Thiên Tứ móc điện thoại ra, gọi cho Lương Hiển Vinh.

“Tôi đang ăn ở Tử Khí Phủ, ông chủ ở đây, Ngụy Hải Lượng, muốn vòi tôi năm chục triệu, hay là anh qua mang tiền tới giùm?”

Đầu dây bên kia, tay Lương Hiển Vinh khẽ run, suýt làm rơi điện thoại tọt xuống đũng quần.

“Diệp đại sư, xin ngài đừng giận, tôi tới ngay!”

“Cho tôi hai phút.”

Cúp máy xong, Lương Hiển Vinh lập tức quát tài xế: “Trong vòng hai phút, dù phải bay cũng phải đưa tôi tới Tử Khí Phủ!”

Tài xế đạp thốc chân ga, xe vượt liền mấy cái đèn đỏ, lao vùn vụt về phía Tử Khí Phủ như bay!

Trước đó, Diệp Thiên Tứ từng phá trận phong thủy cho Lương Hiển Vinh, chữa khỏi bệnh cho ông ta; Lương Hiển Vinh có kính nể anh, nhưng nhiều hơn là biết ơn.

Bây giờ thì khác hẳn.

Lương Hiển Vinh đã tận mắt thấy lão gia nhà họ Đường, Đường Trấn Quốc, kính cẩn với Diệp Thiên Tứ đến mức nào!

Lại còn thấy rõ tướng quân Đường Quỳnh, một trong mười đại tướng tinh Đại Hạ, quỳ bái anh ngay trên bục làm lễ bái sư!

Lương Hiển Vinh hiểu, thân phận thực sự của Diệp Thiên Tứ hẳn đáng sợ khôn lường!

Giờ đây, với Diệp Thiên Tứ, ông ta không chỉ biết ơn, mà còn vừa kính vừa sợ.

Từ lúc đuổi theo ra khỏi khách sạn Long Tường, Lương Hiển Vinh đã quyết tâm: dẫu có đắc tội với cả thiên hạ, cũng phải ra sức nịnh bợ Diệp Thiên Tứ cho bằng được.

“Nhanh! Nhanh nữa!”

Lương Hiển Vinh giục lia lịa, ngồi không yên trên ghế.

Tài xế điên cuồng vượt xe!

Điên cuồng vượt đèn đỏ!

Chỉ mất chín mươi giây, xe đã dừng trước cửa Tử Khí Phủ.

Xe vừa dừng hẳn, Lương Hiển Vinh đã cùng quản gia Phùng Hải bật cửa phóng xuống.

Hai người hớt hải chạy vào trong, thở hồng hộc.

Ngụy Hải Lượng có chút ngạc nhiên, bước lên nghi hoặc: “Anh rể, sao anh lại tới?”

Lương Hiển Vinh không nói không rằng, vung tay tát.

Cái tát trời giáng thẳng lên mặt Ngụy Hải Lượng, vang dội.

Ngụy Hải Lượng bị tát đến ngơ ngác, ôm mặt: “Anh rể, sao lại đánh em?”

Lương Hiển Vinh chỉ thẳng vào mũi Ngụy Hải Lượng, tức giận đùng đùng: “Tôi hỏi cậu, vừa rồi cậu có vòi vị Diệp đại sư đây năm chục triệu không?”

“Anh rể, đó không phải vòi tiền, là đòi.” Ngụy Hải Lượng cãi.

Ánh mắt Lương Hiển Vinh lạnh như băng lia sang Trương Yến: "Diệp đại sư vốn hiền hòa, làm việc kín tiếng, vô duyên vô cớ sao lại đánh cô?"

Có Ngụy Hải Lượng chống lưng, Trương Yến tỉnh bơ: "Hắn đòi phòng riêng, tôi không cho, tôi bảo hắn ra đại sảnh tự tìm chỗ ngồi, thế là hắn làm ầm lên, tát tôi một cái."

"Sếp Lương, tôi còn cảnh cáo hắn rồi, nói anh rể của sếp Ngụy chính là ngài, vậy mà hắn vẫn ra tay, rõ ràng là không coi ngài ra gì."

"Ngài phải dằn mặt hắn cho biết tay, không thì sau này khách nào cũng dám tới Tử Khí Phủ của nhà mình quậy."


Chương 57
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239