Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 85


Trước Sau

Đám người hầu nhà họ Tề tá hỏa, luống cuống mở hết các nắp quan tài, Dương Đình, Dương Minh và những người khác lồm cồm bò ra, nằm phệt xuống đất thở hồng hộc, mừng vì chưa bị ngạt chết.

“Đây là chuyện gì hả?”

Nhìn con rể cùng đám người nhà họ Dương trong bộ dạng thê thảm, Tề Xương Lăng sa sầm mặt, quát hỏi.

Dương Đình vội lồm cồm bò dậy nói: “Ông Tề, Viên Trung Hoàng không biết lên cơn gì mà nổi điên, kéo theo một thằng trẻ đến Bích Hải Đình của tôi gây sự.

Tôi đã nhắc tới tên ngài mà Viên Trung Hoàng cũng chẳng thèm nể mặt, còn ép tôi phải cắt đứt quan hệ với Tề gia!

Tôi không chịu, chúng liền nhét tôi vào quan tài, đóng đinh lại, khiêng tới trước mặt ngài cho ngài mất mặt.”

Dương Minh liền tiếp lời: “Bố vợ, thằng trẻ đó con biết, tên Diệp Thiên Tứ. Hắn cướp của con một củ sâm núi già trị giá hai triệu, con sai Lôi Hồng dẫn theo Thanh Minh đi đòi.

Không biết hắn giở trò gì mà khiến Lôi Hồng quay lưng phản lại Tề gia, còn Thanh Minh thì bị Diệp Thiên Tứ đánh cho tàn phế!

Cháu ngoại Tiểu Phong của ngài hôm nay cũng bị Diệp Thiên Tứ đánh cho què luôn!”

Vài người nhà họ Dương bên cạnh cũng nhao nhao kể tội.

Sắc mặt Tề Xương Lăng âm trầm như đóng băng, lạnh lùng nói: “Cái tên Diệp Thiên Tứ các người nói, hình như ta từng nghe qua.

Thanh Minh với Tiểu Phong lần lượt đều bị hắn đánh cho tàn phế, giờ còn đang nằm trong phòng hồi sức tích cực.

Chẳng những thế, thi thể Trương Hợp, môn khách của Tề gia, cũng vừa được đưa về!

Làm hại cháu nội với cháu ngoại ta, lại giết môn khách Tề gia, nếu không trừ tên đó, thể diện Tề gia còn đâu!”

Dương Minh lập tức quỳ sụp xuống: “Nhạc phụ, tên Diệp Thiên Tứ ấy còn lớn giọng tuyên bố trong vòng năm ngày nữa sẽ xóa sổ Tề gia. Hắn ngông cuồng quá mức, xin ngài phải sớm trừ khử hắn!”

Dương Đình tiếp lời: “Đúng vậy ông Tề, tuyệt đối không để thằng ranh ấy sống mà rời Thục Thành!

Cả Viên Trung Hoàng lẫn Trung Nghĩa Đường của hắn nữa, ông Tề, ngài tiện thể xử luôn đi!”

Tề Xương Lăng lạnh giọng: “Yên tâm, ai dám đụng đến Tề gia, dù trốn tới chân trời góc bể cũng phải lôi ra mà diệt!

Tề Nhàn!”

“Ông nội.”

Một chàng trai áo trắng chừng hai mươi tuổi bước ra, đẹp đến chói mắt.

Gọi là đẹp trai còn chưa đủ: mày lá liễu, mặt trái xoan, nét nào ra nét nấy; mi dài cong vút, đường nét hài hòa đến mức át vía cả đa số phụ nữ – một vẻ đẹp yêu mị, lộng lẫy.

Đúng là thiên tài của nhà họ Tề, Tề Nhàn!

Mới hai mươi tuổi mà trong đám trẻ Thục Thành, cậu ta đã vô địch!

“Ba ngày nữa là lễ mừng thọ bảy mươi của ta, Đại bá của cháu đã thu xếp đâu vào đấy, thọ yến tổ chức ở Sơn Trang Hổ Khiếu.

Mời sư tôn của cháu, Đại sư Đoàn, tới dự.

Tề Nhàn gật đầu: "Đúng anh ấy. Đường chủ Sở đem lòng say mê Đường Quỳnh của nhà họ Đường, đuổi theo cô ta tới Thục Thành. Cha ông ấy và sư tôn của cháu từng là đồng môn, nên Đường chủ Sở đã nhận lời mời của cháu, sẽ dự lễ mừng thọ của ông.

Còn nữa, cháu đã nhận được thư mời nhập Điện Chiến Thần, Đường chủ Sở là người tiến cử. Vốn định để đến hôm mừng thọ của ông mới nói."

Sở Vô Đạo hai mươi bốn tuổi đã thành Võ Đạo Tông Sư, đúng là hiếm có như lông phượng sừng lân.

Tề Nhàn mới hai mươi, chỉ còn nửa bước nữa là chạm tới cảnh giới Tông Sư; cậu ta tin chắc trong hai năm sẽ bước vào hàng Tông Sư!


Chương 85
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239