Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 90


Trước Sau

Hắn lập tức móc điện thoại gọi: “A Hải, chú Ba của cậu mở phòng đánh bài đúng không? Bảo ông ấy đến tìm tôi, tôi có việc cho ông ấy làm!”

Hơn nửa tiếng sau, xe của Lâm Thanh Thiển dừng trước một khu biệt thự.

“Minh Hồ Hương Thự, Biệt thự số 6? Trời ơi!”

Đứng trước căn biệt thự ba tầng, Lâm Thanh Thiển không kìm được phải thốt lên.

Cô cứ nghĩ nhà của Lôi Hồng chỉ là một căn biệt thự bình thường, ai ngờ lại là Biệt thự số 6 của Minh Hồ Hương Thự!

“Căn này đắt lắm à?” anh hỏi thản nhiên.

“Không phải đắt, mà là cực kỳ đắt! Mà có tiền chưa chắc mua nổi!”

“Biệt thự ở Minh Hồ Hương Thự cũng chia hạng: từ số 1 đến số 8 là dòng cao cấp, biệt thự đơn lập có sân vườn riêng; còn lại là loại tiêu chuẩn.”

“Loại thường giá không quá 5 triệu tệ, còn loại cao cấp thì từ 20 triệu tệ trở lên; số càng nhỏ giá càng đắt!”

“Riêng Biệt thự số 6 này ít nhất cũng 30 triệu tệ! Nếu là Biệt thự số 1 thì có khi phải đến cả trăm triệu!”

“Anh với Lôi Hồng thân lắm à? Sao lại tặng anh căn biệt thự đắt thế?” Lâm Thanh Thiển ngạc nhiên, tò mò hỏi.

Diệp Thiên Tứ cười: “Tặng gì đâu, người ta nói rồi mà, cho chúng ta tạm ở đây thôi.”

“Được cho ở nhờ ở đây đã là nợ một ân tình lớn rồi. Món nợ này biết trả sao đây…” Lâm Thanh Thiển hơi băn khoăn.

“Em, bố em và ông nội cứ yên tâm ở đây, còn ân tình để anh lo trả.” Anh mỉm cười trấn an cô.

Mọi người vào biệt thự, ai nấy chọn một phòng.

Lâm Thanh Thiển cầm điện thoại từ trên lầu đi xuống: “Thiên Tứ, bác cả vừa gọi cho em, ông ấy đưa ra một điều kiện.”

“Điều kiện gì?” anh hỏi điềm nhiên.

“Bác cả nói, ông ấy đã từ Tập đoàn Đông Lương rót 50 triệu tệ đầu tư cho nhà họ Lâm, dự án suối nước nóng của khu nghỉ dưỡng Tây Sơn cũng đã khởi công rồi.”

“Nhà họ Lâm lại dựa thế Tập đoàn Đông Lương ký được mấy hợp đồng nữa, giờ thiếu người. Ông ấy đặt điều kiện: chỉ cần em đòi lại được tiền của hai dự án mà trước đây nhà họ Lâm bị thất thoát, thì sẽ cho em và ba mẹ được ghi tên trở lại trong gia tộc họ Lâm.”

Diệp Thiên Tứ hỏi: “Em muốn quay về không?”

Lâm Thanh Thiển mím môi: “Bất kể là ai, bị gạch tên khỏi gia phả đều là chuyện chẳng vẻ vang gì, nên em…”

Cô ngập ngừng, bỏ lửng.

Diệp Thiên Tứ mỉm cười: “Chỉ cần em muốn về, anh sẽ giúp em.”

“Thiên Tứ, mẹ em đối với anh khắt khe, cay nghiệt như vậy, đại bá và mọi người cũng chẳng ưa gì anh. Tại sao anh không giận? Tại sao lúc nào cũng kiên nhẫn giúp em, đứng bên cạnh em?” Lâm Thanh Thiển khẽ hỏi.

Diệp Thiên Tứ cười ấm áp: “Hôn ước là giữa anh và em, đâu phải giữa anh với họ.”

“Hơn nữa, người phụ nữ mà anh đã chọn, dĩ nhiên anh sẽ hết lòng chở che.”

“Anh chỉ mong hai ta một lòng bên nhau đến bạc đầu, không lìa không phân; đó là điều duy nhất anh mong ở hôn ước này!”

Nhìn Diệp Thiên Tứ, đôi mắt đẹp của Lâm Thanh Thiển bỗng ánh lên rực rỡ.

Ánh mắt chạm nhau, cả hai từ từ xích lại gần.

Lâm Thanh Thiển khép bờ mi, đôi môi của Diệp Thiên Tứ chầm chậm tìm đến bờ môi đỏ mọng của cô.

Ngay lúc môi của Diệp Thiên Tứ và Lâm Thanh Thiển sắp chạm nhau, tiếng bước chân bỗng vang lên từ cầu thang.

“Thanh Thiển!”

Lâm Trường Lễ vừa xuống lầu vừa gọi lớn.

Cả hai giật mình tách ra như bị điện giật.

Lâm Thanh Thiển khẽ vuốt lọn tóc bên tai, giả vờ trấn tĩnh: “Ba, có chuyện gì vậy?”

Lâm Trường Lễ giơ điện thoại: “Bác cả vừa gọi cho ba, nói chỉ cần mình lấy lại được khoản tiền dự án bị thất thoát trước đây, thì sẽ cho chúng ta trở về nhà họ Lâm.”

“Ba, chuyện này con biết rồi.”

“Vậy con mau qua đó đi, bác con còn bảo phải gặp trực tiếp để dặn vài câu.”

Thấy ba có vẻ nôn nóng, Lâm Thanh Thiển kéo Diệp Thiên Tứ ra khỏi biệt thự.

Cô lái xe nhưng không chạy về nhà họ Lâm, mà rẽ vào một con phố thương mại sầm uất.

“Không phải chúng ta định đến nhà bác cả của em sao, sao lại vào đây?”

“Em muốn mua cho anh vài bộ quần áo giày dép tử tế. Giờ người ta trọng hình thức hơn con người; anh ăn mặc chỉnh tề một chút sẽ đỡ bị người ta khinh thường.”

Lâm Thanh Thiển lườm yêu anh một cái: "Anh là hôn phu của em. Để anh bị chê bai vì cách ăn mặc là lỗi của em."

"Chuyện nhỏ này anh phải nghe em!"

Ánh mắt cô có chút bá đạo, mà anh lại thấy thích.

Diệp Thiên Tứ khẽ cười: "Được, nghe em."


Chương 90
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239