Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 91


Trước Sau

Hai người xuống xe, Lâm Thanh Thiển định đi vào cửa hàng đồ nam, nhưng Diệp Thiên Tứ lại kéo cô vào một cửa hàng Chanel dành cho nữ.

“Em định mua đồ cho anh, sao anh lôi em vào cửa hàng đồ nữ?”

“Xuống núi tới giờ anh còn chưa tặng em quà. Sao có thể để em mua đồ cho anh trước chứ? Xem ở đây có món nào em thích không, anh mua tặng em.” Diệp Thiên Tứ nói.

Khóe môi Lâm Thanh Thiển cong lên: “Hiếm khi anh có lòng vậy nha. Nhưng đây là cửa hàng Chanel đó, anh có tiền không?”

Diệp Thiên Tứ giơ điện thoại, cười đầy nghịch ngợm: “Hôm qua trúng mánh một khoản, chắc đủ mua đồ cho em.”

Trương Hợp lừa mẹ của Trịnh Mai một triệu tệ, bị Diệp Thiên Tứ tóm được, bắt chuyển khoản vào ví Zalo của anh; giờ tiền đang nằm trong mục Số dư.

“Vậy em không khách sáo đâu nhé.”

“Không cần khách sáo, cứ chọn thoải mái.”

Dù có tiêu sạch một triệu đó, anh cũng chẳng xót chút nào.

Lâm Thanh Thiển nhanh mắt chọn một chiếc đầm lụa trắng, kiểu dáng và màu sắc rất hợp khí chất cô.

Diệp Thiên Tứ lấy đầm xuống định bảo cô thử thì một người đàn bà trung niên lùn mập hấp tấp chạy tới, giật phắt chiếc đầm, mặt lạnh tanh: “Anh làm gì vậy?”

“Bọn tôi ưng chiếc này, muốn thử một chút.” Diệp Thiên Tứ nói.

“Thử?”

Mụ ta trợn mắt, giọng hống hách: “Anh có biết đầm này đắt cỡ nào không? Thấy chưa, tận tám mươi nghìn tệ đấy!”

Mụ chìa thẻ giá, cặp mắt ti hí đảo qua đảo lại, nhìn Diệp Thiên Tứ đầy giễu cợt: “Nhìn lại bộ cánh trên người anh xem, có đáng nổi ba trăm tệ không? Mà cũng đòi thử đầm tám vạn của tôi?”

Diệp Thiên Tứ khẽ nhíu mày: “Tôi mặc gì thì liên quan gì đến việc thử đầm của cô?”

“Đương nhiên là liên quan!”

“Hạng nghèo rớt mồng tơi như anh tôi gặp nhiều rồi, nói thì hay lắm, thử xong nghe giá cái là chuồn!”

Mụ đàn bà the thé mỉa mai.

Giọng Diệp Thiên Tứ lạnh hẳn: “Cô buôn bán kiểu vậy à?”

Mụ ta hất mày, trịch thượng: “Tôi làm ăn cần anh dạy chắc? Muốn mua thì trả tiền luôn, cấm thử! Cũng cấm sờ!”

“Không thử thì làm sao biết có vừa không?” Anh bắt đầu bực.

“Anh mà lỡ thử làm bẩn, sờ làm bẩn, tôi bán cho ai? Cấm thử, cấm sờ! Đó là quy định của tiệm tôi!”

Mụ ta càng ngang ngược.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ nhếch nhẹ: “Quy định của cô là không được sờ, cũng không được thử, đúng không? Được.”

Anh chỉ vào cả bức tường đồ, nói dứt khoát: “Đồ treo trên bức tường này, tôi lấy hết!”

Mụ đàn bà liếc từ đầu tới chân anh, khinh khỉnh: “Anh có biết chỗ đồ trên bức tường này trị giá bao nhiêu không? Ít nhất một triệu tệ!”

“Hạng như anh mà cũng đòi lấy hết? Khoe mẽ cái gì? Biến mau!”

Diệp Thiên Tứ mở số dư ví Zalo trong điện thoại, giơ ngay trước mặt mụ: “Thế này đủ chưa?”

Nhìn dãy số dài ngoằng, mắt mụ trợn tròn, mặt đầy mỡ nở hoa rạng rỡ: “Đủ, đủ, đủ chứ! Không ngờ cậu lại có tiền thế!”

“Hồi nãy là tôi thất lễ. Ờ… mấy bộ này cậu lấy hết đúng không?”

Diệp Thiên Tứ lạnh lùng gật đầu: “Lấy hết, gói lại cho tôi.”

“Ôi chao, cậu đúng là hào phóng!”

Mụ cười toe toét, vừa nịnh nọt vừa quýnh quáng gỡ từng món xuống, đóng gói lụi hụi.

Bận rộn một hồi lâu mụ mới gói xong, mồ hôi vã ra đầy mặt.

“Cậu ơi, gói xong hết rồi. Tôi cũng tính rồi, tổng cộng 981.300 tệ, tôi làm tròn, bỏ luôn ba trăm tiền lẻ cho cậu.”

“Cậu trả 981.000 tệ là được.”

Mụ tươi cười nói.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ cong lên: “Trả cái gì?”

“Tiền quần áo chứ gì.” Mụ đáp.

Diệp Thiên Tứ chỉ đống túi to túi nhỏ dưới đất, giọng nhạt: “Mấy bộ này ban đầu tôi định mua, nhưng lúc cô gói cô đã sờ qua hết một lượt, thành ra bẩn rồi.”

“Đã bẩn cả, tôi mua về làm gì?”

Nói xong, Diệp Thiên Tứ kéo Lâm Thanh Thiển quay lưng đi.

Mụ đàn bà hoảng quá, lao ra chặn đường, chỉ thẳng vào mũi anh gào: “Anh giở trò lưu manh hả?”

Diệp Thiên Tứ lạnh lùng: “Quần áo tôi định mua, không được ai khác sờ vào. Đó là nguyên tắc của tôi!”

“Cô phá hỏng nguyên tắc của tôi thì dĩ nhiên tôi không mua.”

Gặp loại bà chủ tồi tệ thế này, anh ăn miếng trả miếng.

Mắt mụ nheo lại: “Anh dám làm càn trong tiệm của tôi à? Tôi là Chu Diễm đây, anh thử bước đi xem!”

Diệp Thiên Tứ vẫn kéo Lâm Thanh Thiển đi.

Chu Diễm lao tới chụp cổ tay anh rồi cắn, như con chó dại.

“Rắc!”

“Bịch!”

“Rầm!”

Ba tiếng vang liên tiếp.

Rắc, răng Chu Diễm gãy bật; Diệp Thiên Tứ có Chân Khí Hỗn Nguyên hộ thể, mụ chẳng làm gì nổi anh.

Bịch, mụ bị chân khí hộ thể của anh hất văng, ngã sóng soài.

Rầm, thân hình phệ của mụ đổ sầm, quật ngã hai giá treo đồ, bị đè bẹp bên dưới.

“Giết người rồi!”

“Cứu với! Mau gọi người tới!”

Chu Diễm gào như heo bị chọc tiết.

Chu Diễm giành nói trước, tay ôm khóe miệng rỉ máu, mặt mày tỏ vẻ tủi thân.

Giám đốc Ngô liếc Diệp Thiên Tứ một cái, chẳng cần hỏi han, hống hách quát nạt: "Nhóc, mấy món đã gói thì thanh toán hết đi!"

"Rồi bồi thường cho bà chủ Chu năm vạn tệ tiền thuốc men!"

"Không thì đừng hòng bước ra khỏi cửa này!"


Chương 91
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239