Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 128


Trước Sau

Lâm Thanh Thiển cau mày: “Cậu đừng khóc đã, có chuyện gì vậy?”

“Bệnh viện gọi tới, em gái tôi… con bé nguy kịch rồi!”

“Hôm qua nó vẫn bình thường mà, sao tự dưng lại báo nguy kịch chứ, hu hu hu!”

Tần Nam khóc như mưa, nước mắt đầm đìa.

Lâm Thanh Thiển vội đỡ cô ấy: “Đừng khóc nữa, giờ quan trọng là tới xem em gái cậu. Đi, tôi đưa cậu đến đó!”

Diệp Thiên Tứ cũng lập tức đi theo.

Không ngờ em gái cô lại nằm ngay ở Bệnh viện Thanh Thành, cũng không xa lắm. Lâm Thanh Thiển đạp ga, phóng thẳng về đó.

Trên đường, Tần Nam kể tình hình: cô và em gái Tần Khê là chị em song sinh.

Sau vụ tai nạn xe hai năm trước, Tần Khê đổ bệnh nặng, nằm viện hơn hai tháng; chưa kịp đợi giấy xuất viện đã nhận thông báo bị ung thư.

Tần Khê bị chẩn đoán ung thư, hơn một năm nay vẫn gồng mình chống chọi trong bệnh viện.

Để chữa cho em, Tần Nam đã tiêu sạch tiền dành dụm, lại còn nợ nần chồng chất.

Nói chuyện chưa dứt, xe đã vào tới Bệnh viện Thanh Thành.

Diệp Thiên Tứ và Lâm Thanh Thiển cùng Tần Nam lên lầu, bước vào một phòng bệnh.

Trên giường, Tần Khê nằm yên lặng.

Cô giống Tần Nam như đúc, nhưng gầy rộc, ánh mắt vô hồn.

“Khê ơi!”

Tần Nam vội lao tới, ngồi bên giường nắm chặt tay em, nước mắt không kìm được cứ rơi.

“Chị…”

Tần Khê yếu ớt khẽ gọi, hàng lệ trong veo tràn khỏi khóe mắt.

Một nữ bác sĩ mặc áo blouse tiến tới, đưa cho Tần Nam hai tờ giấy, giọng lạnh tanh: “Đây là giấy báo nguy kịch của em cô.”

“Ký vào đi, rồi làm thủ tục cho xuất viện.”

Tần Nam không nhận, tức tối chất vấn: “Bác sĩ Tống, ý cô là sao?”

“Không có ý gì cả, bảo các người làm thủ tục xuất viện ngay, nghe không hiểu à?” Nữ bác sĩ cằn nhằn, vẻ mặt đầy khó chịu.

“Em gái tôi nằm viện ở đây gần hai năm! Tốn cả bạc tỷ!”

“Lúc đầu chỉ là bệnh vặt, nằm được mấy bữa thì tự dưng lại bảo là thành ung thư; đã ung thư thì chữa khỏi đi chứ!”

“Kết quả thì sao? Chúng tôi chống chọi hơn một năm, tiền dành dụm sạch bách, nợ nần chồng chất, bệnh viện các người lại chữa kiểu gì mà giờ lại thành nguy kịch!”

“Giờ còn đuổi tụi tôi ra khỏi viện? Để em tôi ra ngoài chờ chết à?!”

“Nhất định phải cho tôi một lời giải thích!”

Tần Nam càng nói càng uất, mặt bừng đỏ.

Nữ bác sĩ cau mày, trợn mắt quát nạt: “La lối cái gì? Đừng quên, trước khi điều trị cho em cô, cô đã ký giấy miễn trừ trách nhiệm rồi, quên à?”

“Chữa không khỏi là do thể trạng nó quá kém!”

“Nó nguy kịch bây giờ chẳng liên quan gì tới tôi, tới bác sĩ điều trị, hay tới bệnh viện cả!”

Tần Nam nghiến răng ken két, hận không thể tát cho cô ta một cái.

“Đổ trách nhiệm mà nói nghe oai quá nhỉ! Cô không xứng mặc chiếc áo này!”

Đúng lúc ấy, giọng Diệp Thiên Tứ vang lên: “Tần Nam, em cô bị ung thư ư? Họ bảo đã chuyển thành ác tính à?”

Tần Nam ngoảnh lại, thấy Diệp Thiên Tứ đang đứng cạnh giường, bắt mạch cho em.

“Đúng vậy, bệnh viện báo thế, trong các bản chẩn đoán cũng ghi rõ như vậy.”

Vừa nói cô vừa lôi từ tủ đầu giường ra một xấp bệnh án dày cộp.

Anh xem qua vài tờ rồi đặt sang một bên, điềm nhiên nói: “Tôi xem rồi: trên người em cô hoàn toàn không có dấu hiệu ung thư, cũng không có ổ ác tính nào cả!”

“Anh nói gì cơ?!”

Sắc mặt nữ bác sĩ đổi hẳn, quát: “Anh là ai? Đứng đây nói bừa cái gì thế!”

Diệp Thiên Tứ lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta: “Tôi có thể khẳng định: trên người Tần Khê không hề có bất kỳ ổ ung thư nào!”

“Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm về lời mình nói!”

Anh quay sang Tần Nam, nói tiếp: “Ai phụ trách chẩn đoán và điều trị cho em cô, gọi họ đến đối chất.”

Tần Nam trừng mắt nhìn nữ bác sĩ: “Gọi Trưởng khoa Sở đến đây, tôi muốn hỏi cho ra lẽ!”

“Hỏi cái gì mà hỏi?”

“Em cô đã như thế rồi chẳng liên quan gì đến chúng tôi, mau kéo đi!”

Nữ bác sĩ bực bội cực độ, vừa nói vừa đưa tay giật Tần Khê, định lôi cô ấy xuống giường!

Tần Nam chịu không nổi nữa, lao tới đẩy phăng cô ta ra, chắn trước mặt bảo vệ em.

“Muốn gây rối bệnh viện hả? Láo thật đấy! Người đâu!”

Nữ bác sĩ ngang ngược gào lên, hai bảo vệ xông vào.

“Đã bảo làm thủ tục xuất viện không làm còn gây rối, tống cổ họ ra ngoài cho tôi!” Nữ bác sĩ hất hàm ra lệnh.

Hai bảo vệ lao tới định túm lấy Tần Nam.

“Chát! Chát!”

Hai tiếng tát giòn tan vang lên bất ngờ.

Cả hai ôm mặt ngã xuống đất, kinh hãi nhìn Diệp Thiên Tứ.

Họ còn chẳng kịp thấy anh ra tay thế nào, chỉ thấy trước mắt hoa lên rồi má mình đã ăn ngay hai cái tát.

Đụng vào người này là chết!

Hai bảo vệ biết điều, không dám xông thêm.

Nữ bác sĩ tức tối trừng Diệp Thiên Tứ: “Anh là ai!”

“Kẻ thấy chuyện bất bình thì rút dao tương trợ.”

Giọng anh lạnh tanh.

“Rút dao tương trợ? Rút dao ra cho tôi xem thử nào!”

Một tiếng hừ đầy khinh miệt vọng từ ngoài cửa vào.

Ngay sau đó, một nam bác sĩ cao lớn đeo kính bước vào, sau lưng là mấy bác sĩ, y tá lố nhố theo.

Tần Nam lao tới, túm lấy cánh tay hắn, chất vấn: “Trưởng khoa Sở! Rốt cuộc em gái tôi bị làm sao?”

Trưởng khoa Sở mặt lạnh tanh, đưa tay hất cô ra.

Ngay khoảnh khắc đó, mắt Diệp Thiên Tứ chợt nheo lại!

Anh nhìn rõ mồn một: trên cổ tay Trưởng khoa Sở có một hình xăm bí hiểm!

Hình ngọn lửa!

Dấu ấn của Vu Hỏa Giáo!

Gã trưởng khoa này là người của Vu Hỏa Giáo!

“Trước khi điều trị cho em cô, tôi đã nói rất rõ: nếu chữa khỏi, đó là nhờ y thuật cao minh của Sở Phong tôi, là công lao của bệnh viện chúng tôi.”

“Chữa không khỏi là do bản thân thể trạng cô ấy không được, chẳng liên quan gì tới tôi hay Bệnh viện Thanh Thành.”

“Cô đồng ý điều đó rồi mới ký giấy miễn trừ trách nhiệm với tôi.”

Sở Phong nói tỉnh bơ, mặt không đổi sắc.

Hắn lại trịch thượng chỉ vào Tần Khê: “Em cô giờ đã nguy kịch, mau làm thủ tục xuất viện, đừng để chết trong bệnh viện chúng tôi.”

“Cho dù nó chết trong viện, chúng tôi cũng không chịu trách nhiệm!”

Nghe vậy Tần Nam tức đến run người, nghiến răng ken két.

Sở Phong quay phắt sang nhìn Diệp Thiên Tứ, ánh mắt khinh khỉnh: “Thấy chuyện bất bình thì ra tay, là cậu nói?”

“Đúng, tôi nói.”

Diệp Thiên Tứ khẽ gật đầu, giọng nhạt.

“Mày là cái thá gì mà đòi làm anh hùng trước mặt Sở Phong này!”

Sở Phong hừ lạnh, khinh khỉnh ra mặt.

Nữ bác sĩ bước lên mách: “Trưởng khoa Sở, hắn vừa nói năng ngông cuồng, bảo trên người Tần Khê chẳng hề có ung thư!”

“Rõ ràng là đang nói chẩn đoán của anh sai bét! Cố tình bôi nhọ vu khống, bịa đặt vu khống để ăn vạ kiếm chác đó!”

Ánh lạnh lóe lên trong mắt Sở Phong, hắn lạnh tanh nhìn chằm chằm Diệp Thiên Tứ: “Thằng nhãi, giữ mồm giữ miệng, coi chừng vạ miệng!”

Lời lẽ đầy mùi đe dọa.

             "Sở Phong phải không? Tốt nhất ngoan ngoãn khai ra các người đã giở trò gì trên người Tần Khê. Biết đâu mày còn có đường sống. Bằng không, có hối cũng không kịp." 

             Diệp Thiên Tứ nhìn chằm chằm Sở Phong, mặt không cảm xúc. 

             "Dám dọa dẫm tao à, tao phải dạy cho mày một bài học!" 

             Sở Phong nổi giận đùng đùng, vung tay tát thẳng vào mặt Diệp Thiên Tứ.


Chương 128
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239