Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 172


Trước Sau

Theo hướng gã chỉ tay, Viên Trung Hoàng trông thấy Diệp Thiên Tứ, lập tức sải bước tiến lại.

Ngụy Đức Hồng đắc ý hét về phía Diệp Thiên Tứ: “Thằng nhóc, mau quỳ xuống trước ông Viên mà cầu xin! Bằng không ông Viên sẽ…”

Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại, mắt gã trợn trừng như sắp rơi ra!

Trố mắt nhìn phía trước như thấy ma!

“Diệp tiên sinh, sao ngài lại ở đây? Chuyện này là thế nào?”

Viên Trung Hoàng đứng trước mặt Diệp Thiên Tứ, cung kính hết mực.

Thần thái, dáng vẻ chẳng khác nào học sinh tiểu học gặp người thầy kính trọng nhất.

Ngụy Đức Hồng ngây dại cả người!

Xung quanh ai nấy há hốc mồm, tròn mắt nhìn cảnh tượng khó tin này.

Ông Viên lừng danh Thục Thành mà lại cung kính như thế trước mặt Diệp Thiên Tứ?!

Nếu không tận mắt chứng kiến, chẳng ai tin nổi!

Diệp Thiên Tứ khẽ nói đôi câu, Viên Trung Hoàng lập tức nổi trận lôi đình, quay phắt lại đối mặt với Ngụy Đức Hồng.

“Ông Viên, Hồng Ngọc Trai của tôi bấy lâu do ông che chở, ông phải giúp tôi lấy lại công bằng.” Ngụy Đức Hồng tràn trề mong đợi.

“Bốp!”

Đáp lại gã là một cái tát nặng như trời giáng.

Cú tát của Viên Trung Hoàng vang dội, nửa bên mặt Ngụy Đức Hồng lập tức sưng đỏ!

“Đồ khốn! Dám giở trò trêu ngươi, ức hiếp Diệp tiên sinh!”

Viên Trung Hoàng quát như sấm.

Ngụy Đức Hồng ôm mặt, kinh hãi nhìn ông ấy, bị tát cho choáng váng.

“Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau quỳ xuống xin lỗi Diệp tiên sinh!”

Viên Trung Hoàng gầm lên như hung thần.

Ngụy Đức Hồng rùng mình vì sợ, chân mềm như bún, đứng không vững nữa.

Bịch!

Gã quỳ sụp xuống, mặt mũi trắng bệch không còn giọt máu.

Dù có ngu đến mấy, gã cũng hiểu mình đã chọc nhầm người, hóa ra Diệp Thiên Tứ là nhân vật ngay cả Viên Trung Hoàng cũng kính sợ!

“Diệp… không không! Diệp tiên sinh, xin lỗi!”

“Là… là tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, mong ngài rộng lượng bỏ qua cho tôi.”

“Bốp!”

Đang quỳ trên đất cầu xin, gã còn tự tát mình một cái.

Lực chẳng mạnh, chỉ làm cho có lệ.

Diệp Thiên Tứ nhìn gã với vẻ bỡn cợt, lạnh giọng: “Tát thì tát mạnh vào; nhẹ thế, định cạo gió à?”

Ngụy Đức Hồng tủi thân liếc nhìn Viên Trung Hoàng, hèn giọng: “Ông Viên, xin ông nói đỡ giúp tôi đôi câu.”

Viên Trung Hoàng hừ lạnh: “Ngụy Đức Hồng, nếu không khiến Diệp tiên sinh hài lòng, hôm nay Hồng Ngọc Trai của ông đóng cửa luôn đi!”

Vài gã lực lưỡng đồng loạt sải bước tới, hung hăng như ác quỷ, đồng thanh: “Tự làm hay để bọn tôi giúp?”

Ngụy Đức Hồng sợ đến hồn phi phách tán, chút may mắn cuối cùng cũng tan biến, không dám do dự nữa, giơ tay tự tát thật mạnh!

“Bốp!”

“Bốp!”

Trong Hồng Ngọc Trai lặng như tờ, chỉ còn tiếng gã tự tát vang lên không dứt.

Mọi người nín thở nhìn cảnh tượng ấy.

Ban đầu, gã là bị ép; nhưng càng nghĩ càng hối, càng nghĩ càng hận chính mình!

Tay càng lúc càng mạnh, tát lia lịa hai bên!

Hơn chục cái tát qua đi, hai má gã sưng vều, khóe miệng rỉ máu.

“Được rồi.”

Diệp Thiên Tứ phất tay.

Ngụy Đức Hồng dừng lại, lồm cồm đứng lên, dè chừng nhìn anh: “Diệp tiên sinh, tôi biết sai rồi. Phần nguyên liệu đá thô còn lại, ngài cứ tiếp tục giải, mang đi miễn phí cũng được.”

Diệp Thiên Tứ nhếch môi cười lạnh: “Xin lỗi, giờ tôi lại không muốn giải nữa.”

Môi Ngụy Đức Hồng run run, sắp khóc đến nơi: “Diệp tiên sinh, ngài… xin ngài tha cho tôi.”

“Chẳng phải ông muốn thu mua sao? Tôi đồng ý rồi: sáu triệu tệ, trọn gói, bán lại cho ông.”

Diệp Thiên Tứ đầy vẻ trêu ngươi.

“Diệp tiên sinh, tám khối nguyên liệu đá thô mà ngài lấy tôi sáu triệu tệ, cái này… hơi chát quá.”

Ngụy Đức Hồng mặt mày rầu rĩ.

“Không mặc cả.” Sắc mặt Diệp Thiên Tứ lạnh tanh.

Gã nhìn anh, rồi nhìn Viên Trung Hoàng với đám lực sĩ sau lưng ông ấy, thật sự muốn khóc.

Nhưng nửa chữ “không” cũng không dám thốt, đành thở dài giậm chân: “Được, sáu triệu! Tôi mua!”

Hôm nay đúng là tự đào hố tự chui!

Mất cả chì lẫn chài!

“Ông chủ Ngụy, làm việc phải công bằng, làm người phải giữ chữ tín.” Diệp Thiên Tứ vỗ vai Ngụy Đức Hồng.

Gã run rẩy gật đầu, chẳng dám nói thêm.

“Cậu em này, số ngọc cậu giải ra, tập đoàn Khánh Bảo của tôi sẵn sàng thu mua giá cao!”

“Không biết cậu có nhượng lại không?” Bùi Khánh Chi bước lên nói.

Xung quanh vốn có nhiều người muốn mua ngọc từ tay Diệp Thiên Tứ, nhưng Bùi Khánh Chi vừa lên tiếng, mọi người chỉ biết thở dài lùi lại.

Làm gì có cửa mà tranh với tập đoàn Khánh Bảo!

Mọi người đều nghĩ Diệp Thiên Tứ sẽ bán ngọc cho Bùi Khánh Chi, dẫu sao vừa rồi ông ấy còn lên tiếng bênh vực anh.

Nhưng nằm ngoài dự liệu, Diệp Thiên Tứ dứt khoát từ chối: “Thưa ông, xin lỗi, số ngọc này tôi không bán một khối nào.”

Bùi Khánh Chi sững người, không ngờ anh thẳng thừng từ chối.

Ở Thục Thành, chưa từng có ai dám từ chối ông ấy trong chuyện ngọc!

Một cô gái trẻ tức tối bước ra: “Ông nội tôi chịu thu ngọc của anh là đã nể mặt anh rồi!”

“Nếu là người khác, người ta còn mong được bán cho ông nội tôi ấy chứ!”

Diệp Thiên Tứ hơi nhíu mày: sao cứ có kẻ tự cao tự đại như thế?

Anh lạnh lùng: “Người khác là người khác, tôi là tôi. Tôi không bán, chẳng lẽ cô muốn ép mua?”

“Ơ kìa, anh còn dám cãi tôi? Đúng là không biết trời cao đất dày, nói cho anh biết…”

Thiếu nữ còn định dọa nạt Diệp Thiên Tứ thì bị Bùi Khánh Chi quát ngăn: “Nhu Nhi! Không được vô lễ!”

“Ông nội! Ông xem người này, anh ta quá là…”

“Đừng nói nữa, chúng ta đi.”

Bùi Khánh Chi phất tay, được thiếu nữ đỡ ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng ông, Diệp Thiên Tứ nhíu mày, nói: “Sức khỏe của ông cụ này không ổn. Nếu không chữa trị kịp thời, e là nguy đến tính mạng.”

“Ông nội tôi khỏe lắm, cần gì anh ở đây ăn nói linh tinh, hù dọa người ta?!”

Diệp Thiên Tứ bất đắc dĩ lắc đầu. Anh thấy Bùi Khánh Chi là người khá ngay thẳng, lại vừa lên tiếng bênh vực mình, nên mới thiện ý nhắc nhở; không ngờ cháu gái ông lại chanh chua đến thế.

Không nói thêm nữa, Diệp Thiên Tứ bảo với Viên Trung Hoàng: “Cho người đưa số ngọc này về chỗ tôi ở. Với lại, sáu triệu tệ ông chủ Ngụy nợ tôi, ông thu về giúp luôn.”

“Tiền ông lấy mà chia thưởng cho anh em Trung Nghĩa Đường.”

Viên Trung Hoàng cười toe: “Diệp tiên sinh yên tâm, tôi nhất định làm cho tốt!”

Ông ta cho người đem số ngọc Diệp Thiên Tứ đã chọn về biệt thự của anh, lại áp giải Ngụy Đức Hồng đi lấy tiền.

Khi Diệp Thiên Tứ về đến biệt thự, người của Viên Trung Hoàng cũng đã chuyển ngọc đến nơi.

Anh chọn tám khối ngọc chất lượng tốt nhất, ẩn chứa Linh Khí dồi dào nhất, khuân vào hầm ngầm của biệt thự.

Sắp xếp theo vị trí Cửu cung Bát quái để lập trận cơ, đặt viên Huyết Linh Ngọc vào trận nhãn, Diệp Thiên Tứ kết ấn, ấn một chưởng lên trận nhãn!

“Ong!”

Không khí trong hầm ngầm rền vang, như đang rung chuyển.

Rồi tất cả lại trở về tĩnh lặng.

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch.

Tụ Linh Trận, thành!

Anh mua ngọc chính là để dùng Huyết Linh Ngọc làm trận nhãn, bày Tụ Linh Trận.

Quan trọng nhất là, toàn bộ Linh Khí bị hút đến, nếu chưa bị Diệp Thiên Tứ tiêu hao sử dụng, có thể tạm thời tụ lại ở trận nhãn. 

Ngưng tụ mà không tản ra! 

Khi Diệp Thiên Tứ tu luyện, bất cứ lúc nào cũng có thể hấp thu Linh Khí từ trận nhãn, giúp việc tu luyện đạt hiệu quả gấp bội. 

Đó chính là lợi ích của Tụ Linh Trận.


Chương 172
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239