Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 206


Trước Sau

Bao năm nay, Tô Kiên bị độc Chướng Sát trong người giày vò, sống chẳng bằng chết.

Cũng may võ đạo của ông ấy thâm hậu, mỗi tháng độc phát chỉ có ba ngày, có thể nghiến răng mà chịu đựng, nhưng nỗi đau đớn tra tấn vẫn khó lòng chịu nổi.

Lúc này, ông ấy rốt cuộc nhìn thấy hy vọng giải thoát.

Đừng nói là bảo ông ấy quỳ, dù có phải trả giá đắt hơn, kể cả từ bỏ ghế Các Chủ Tuần Thiên Các, ông ấy cũng cam tâm!

Đầu gối Tô Kiên còn chưa chạm đất đã bị Diệp Thiên Tứ đỡ dậy.

“Tô Các Chủ, ông là các chủ của một các thuộc Tuần Thiên Các, bảo vệ dân chúng Thục Thành; tôi đâu dám nhận đại lễ như vậy.”

“Yên tâm, tôi sẽ giúp ông khỏe lại.” Diệp Thiên Tứ nói.

Ánh mắt Tô Kiên trở nên tha thiết: “Diệp tiên sinh, chỉ cần cậu chữa khỏi cho tôi, phí chẩn trị cậu muốn bao nhiêu tôi đưa bấy nhiêu!”

Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch: “Tôi chữa miễn phí cho ông, không lấy một xu.”

Nói đoạn, Diệp Thiên Tứ xòe tay: “Nhưng giờ tôi chỉ nhìn ra căn nguyên bệnh của ông, chứ chưa có cách triệt để xua sạch độc Chướng Sát trong người ông.”

“Hả?”

Tô Kiên sững ra.

Diệp Thiên Tứ mỉm cười: “Đừng sợ. Tôi chỉ nói là tạm thời chưa có cách trục độc trong người ông. Muốn trừ sạch độc này, thật ra rất dễ.”

“Gần nơi có độc ắt sẽ có thuốc giải, câu này chắc ông từng nghe rồi chứ.”

“Thuốc giải để trừ độc trong ngườiông rất có khả năng ở ngay chỗ hiểm mà ông vừa nhắc tới. Ông chỉ cần quay lại đó một chuyến tìm thuốc là được.”

Nghe anh nói vậy, Tô Kiên thở phào, nhưng lập tức hoảng sợ, liên tục lắc đầu.

“Diệp tiên sinh, nơi đó cực kỳ nguy hiểm, có chết tôi cũng không dám quay lại!”

“Thật sự nguy hiểm đến thế?” Diệp Thiên Tứ hỏi.

Tô Kiên gật đầu thật mạnh: “Thà chết chứ quyết không đi nữa. Đi là e chẳng còn đường về.”

Diệp Thiên Tứ khẽ nhướng mày: “Nếu vậy, tôi có thể thay ông đi một chuyến.”

“Sao được chứ? Diệp tiên sinh, chỗ đó quá nguy hiểm, cậu không thể liều mạng vì tôi.”

Tô Kiên vội xua tay.

“Muốn trừ thứ độc quái gở trong người ông, nhất định phải đi một chuyến.”

“Hơn nữa, chỗ nguy hiểm ông nói cũng khiến tôi hứng thú. Tôi muốn xem rốt cuộc đó là nơi hiểm ác thế nào.”

Vẻ mặt điềm nhiên, anh quyết vậy.

Tô Kiên vô cùng cảm động, cúi người thật sâu: “Diệp tiên sinh, cậu với tôi chỉ là bèo nước gặp nhau, vậy mà vì độc trong người tôi, cậu lại chịu mạo hiểm!”

“Ân tình này, Tô Kiên tôi khắc cốt ghi tâm! Suốt đời không quên!”

Ông ấy cúi rạp người!

Diệp Thiên Tứ đỡ ông ấy dậy, Tô Kiên lấy ra một thẻ ngân hàng, hai tay dâng lên: “Diệp tiên sinh, trong này có năm triệu tệ, là tiền chẩn trị tạm ứng. Thế nào cậu cũng phải nhận!”

Diệp Thiên Tứ khéo léo từ chối, nhưng Tô Kiên nhét thẳng vào túi áo anh.

“Diệp tiên sinh mà không nhận, tôi sẽ không để cậu chữa cho tôi. Cậu nhất định phải nhận.”

Tô Kiên hết sức thành khẩn.

Diệp Thiên Tứ không khách sáo nữa, nhận thẻ của ông ấy, nói: “Chỗ hiểm địa ông nói ở đâu?”

Tô Kiên chấm ngón tay vào nước trà, viết mấy chữ lên mặt bàn.

“Diệp tiên sinh, nơi cực hiểm đó ở đây.”

Nhìn vệt nước trên bàn, Diệp Thiên Tứ khẽ nhướng mày, lẩm bẩm: “Núi Long Vĩ, Tuyệt Mệnh Cốc?”

“Đúng, chính là chỗ đó!”

“Núi Long Vĩ ở phía bắc Thục Thành hơn bảy mươi dặm, bên kia khe suối, đối diện với Đại Thanh Sơn.” Tô Kiên nói rõ vị trí cụ thể.

Diệp Thiên Tứ biết rõ núi Long Vĩ, vì từ nhỏ anh lớn lên ở Đại Thanh Sơn, nên ngọn núi phía bên kia khe suối ấy với anh chẳng hề xa lạ.

“Tô Các Chủ, tôi sẽ sớm đến núi Long Vĩ, Tuyệt Mệnh Cốc để dò xét.”

“Tôi còn việc, xin cáo từ trước.”

Diệp Thiên Tứ đứng dậy.

“Cung tiễn Diệp tiên sinh!” Tô Kiên ôm quyền.

Diêu Vũ đưa Diệp Thiên Tứ xuống lầu, đích thân lái xe đưa anh về tòa số 6, biệt thự Hương Minh Hồ.

Vừa xuống xe, hai người đã thấy Lâm Huy và Lâm Hàng dẫn người tới quậy trong sân.

Ông cụ dắt chó ra ngoài, trong biệt thự chỉ còn mỗi Lâm Trường Lễ, bị vây ở giữa.

Lâm Huy chỉ thẳng vào mũi Lâm Trường Lễ, gào: “Ký hay không? Không uống rượu mời lại đòi uống rượu phạt hả? Không ký, tao đấm tiếp bây giờ!”

“Lâm Huy, tao là chú ba của mày đấy!” Lâm Trường Lễ tức giận không để đâu cho hết.

Lâm Huy vênh cổ, hống hách ra mặt: “Chú với chả ba! Tao đấm mày luôn!”

Lâm Hàng hùa theo: “Ông ký thỏa thuận, giao căn nhà cổ cho bọn tôi thì bọn tôi mới nhận ông là chú ba. Không ký, còn mơ nuốt trọn mấy triệu tiền đền bù giải tỏa á? Ai thèm nhận ông!”

“Khoan dung với hạng người chỉ biết lợi lộc, vô tình vô nghĩa như các người, đúng là lỗi ở tôi!”

Giọng nói lạnh lẽo của Diệp Thiên Tứ vang lên.

Lâm Huy quay phắt nhìn anh: “Đồ què chết tiệt, chẳng phải mày bị bắt vào Tuần Thiên Các rồi à? Sao lại ra được? Nhất định mày vượt ngục trốn ra!”

Lâm Hàng phá lên cười: “Dám vượt ngục à, thằng què chết tiệt, mày tiêu đời rồi!”

Diêu Vũ từ phía sau lưng Diệp Thiên Tứ bước ra, sắc mặt u ám: “Dám tới nhà Diệp tiên sinh gây rối, còn dám nhục mạ Diệp tiên sinh, hai thằng khốn các người gan to bằng trời!”

“Mày là cái thá gì?”

“Quần thằng nào rách đáy mà lòi cái đầu rùa của mày ra thế? Dám xen vào chuyện nhà họ Lâm bọn tao!”

Lâm Huy và Lâm Hàng gào vào mặt Diêu Vũ.

Xưa nay chưa ai dám mắng chửi Diêu Vũ như vậy; lửa giận bốc lên trong mắt anh ấy: “Tao là Diêu Vũ, Phó Các Chủ Tuần Thiên Các!”

Nào ngờ Lâm Huy và Lâm Hàng chẳng những không sợ, còn cười hô hố đầy hống hách.

“Mày là Phó Các Chủ Tuần Thiên Các? Thế mày biết tao là ai không?” Lâm Huy nhe răng cười dữ tợn, khiêu khích nhìn Diêu Vũ.

“Mày là ai?” Diêu Vũ lạnh giọng.

Lâm Huy bước lên một bước, vênh váo: “Tao là Tô Kiên, Các Chủ Tuần Thiên Các của Thục Thành!”

Lâm Hàng lập tức hùa theo: “Còn tao là Thẩm Quốc Thắng, Thành Tôn Thục Thành!”

Nói xong, cả hai phá lên cười ha hả, đám gia nhân nhà họ Lâm phía sau cũng cười hả hê theo.

Diêu Vũ nheo mắt: “Hai thằng đúng là muốn chết!”

“Tao thấy mày mới là muốn chết. Dám bênh thằng què này mà xen vào chuyện nhà họ Lâm tụi tao à? Cút ngay!”

Lâm Huy hung hăng chỉ thẳng vào Diêu Vũ; thấy anh ấy không nhúc nhích, hắn nổi điên, vung nắm đấm nhằm thẳng mặt Diêu Vũ.

Lâm Hàng cũng lao lên phụ họa.

Nhưng bọn chúng sao địch lại Diêu Vũ được?

Diêu Vũ leo lên được chức Phó Các Chủ, dĩ nhiên bản lĩnh thật; ba đấm hai đá đã quật đôi anh em nhà họ Lâm ngông cuồng xuống đất.

Sau đó, anh ấy gọi một cú điện thoại; chưa đầy ba phút, mấy chiếc xe cảnh sát hú còi lao tới.

Vài cảnh sát xuống xe, chạy tới trước mặt Diêu Vũ chào nghiêm: “Diêu Phó Các Chủ!”

Đến lúc này, Lâm Huy và Lâm Hàng mới sợ tái mét.

“M-mày… mày thật là Phó Các Chủ Tuần Thiên Các của Thục Thành sao?” Lâm Huy lắp bắp.

Diêu Vũ lười đáp, lạnh lùng phất tay: “Lôi đi!”

Lâm Huy vội gào: “Diêu Phó Các Chủ tha mạng! Vừa nãy mắt tôi mù không nhận ra ông, xin ông rộng lượng, tha cho chúng tôi một lần!”

Lâm Hàng cũng hoảng hốt cầu xin.

             Diệp Thiên Tứ khẽ cười lạnh: "Chuẩn bị thu lưới đi." 

             "Diệp tiên sinh, tôi chỉ đợi câu này của cậu!" 

             "Đến lúc thu lưới, cậu cứ bảo, tôi nghe theo hết!" 

             Nghe giọng là biết Lương Hiển Vinh ở đầu dây bên kia phấn khởi thấy rõ.


Chương 206
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239