Thần Y Thiên Môn - Diệp Thiên Tứ (FULL)

Chương 228


Trước Sau

Nghe Tiêu Bắc Đường nói, Tần Nam đỏ bừng cả mặt.

Lâm Thanh Thiển hơi nhíu mày, lườm Tiêu Bắc Đường một cái rồi kéo Tần Nam lên lầu.

“Anh Tiêu, anh uống nhiều quá rồi.”

Diệp Thiên Tứ nói. Hai người đã uống suốt cả buổi chiều, cả hai đều ngà ngà say.

Họ trò chuyện rất hợp ý, nhưng cứ mỗi lần Diệp Thiên Tứ hỏi Tiêu Bắc Đường về quá khứ của anh ấy, Tiêu Bắc Đường chỉ cười khổ, lắc đầu, không muốn nhắc tới.

Nhìn là biết trong lòng anh ấy có khúc mắc rất sâu.

Uống thêm vài ly nữa, Tiêu Bắc Đường thật sự say mềm.

Diệp Thiên Tứ sắp xếp cho anh ấy nghỉ ngơi, lại bảo Tiết Hoài Tố gửi ít dược liệu tới.

Bàn về tu vi võ đạo thì Diệp Thiên Tứ chưa chắc cao hơn Tiêu Bắc Đường, nhưng nói về tửu lượng, anh rõ ràng thắng thế.

Nhân lúc Tiêu Bắc Đường say, Diệp Thiên Tứ chữa khỏi chấn thương ở chân cho anh ấy, đồng thời loại sạch hết độc tố bám sâu trong cơ thể.

Sáng sớm hôm sau.

“Ha ha ha!”

Diệp Thiên Tứ và mọi người bị một tràng cười sảng khoái đánh thức.

Tất cả đều dậy, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Trước biệt thự, Tiêu Bắc Đường đang múa quyền.

Mỗi đường quyền vung ra, tiếng quyền như hổ gầm báo thét, sấm dậy!

“Bùm!”

Đến lúc cao hứng, Tiêu Bắc Đường bất ngờ nện một quyền, một hòn đá cảnh to cách đó mấy mét nổ tung như trúng đạn pháo!

“Quyền phong mạnh quá! Thực lực của anh Tiêu quả nhiên lợi hại. Chỉ riêng uy lực bá đạo của cú đấm này, e ngay cả tôi cũng phải né đi.” Diệp Thiên Tứ cảm thán.

Diệp Thiên Tứ bước ra khỏi phòng. Lâm Thanh Thiển cũng vừa mở cửa đi ra, cô nhíu mày nói: “Thiên Tứ, Tiêu Bắc Đường này trông lợi hại quá, anh thật sự tin anh ấy chứ?”

Anh nắm lấy tay cô, mỉm cười ấm áp: “Yên tâm, anh nhìn người không sai đâu. Anh Tiêu với anh đã kết nghĩa anh em, anh ấy đáng tin.”

Lâm Thanh Thiển khẽ gật đầu, cô hoàn toàn tin vào lời Diệp Thiên Tứ.

Hai người xuống lầu, Tiêu Bắc Đường phấn khích hét lớn: “Tôi khôi phục thực lực rồi! Anh em Diệp, tôi khôi phục rồi!”

“Chúc mừng, chúc mừng anh Tiêu!” Diệp Thiên Tứ chắp tay theo lễ.

“Chúc mừng anh Tiêu.” Lâm Thanh Thiển cũng mỉm cười nói.

Tiêu Bắc Đường cười sảng khoái, nhìn Diệp Thiên Tứ, trong mắt toàn là sự biết ơn.

“Anh em Diệp, tất cả là nhờ cậu!”

“Được gặp cậu, đúng là may mắn lớn nhất đời tôi!”

“Cậu cứ yên tâm, tôi nhất định giữ lời, làm vệ sĩ cận thân cho cậu trong một năm!”

“Ngoài ra, người nhà của cậu tôi cũng sẽ bảo vệ!”

Nói rồi, Tiêu Bắc Đường chắp tay với Lâm Thanh Thiển: “Em dâu, sau này bất kể có việc gì, cứ việc sai bảo. Trong vòng một năm, xin tùy hai người sắp xếp, điều gì tôi cũng làm!”

Những lời hào sảng ấy của Tiêu Bắc Đường đều phát ra từ đáy lòng, đến cả Lâm Thanh Thiển cũng cảm nhận được sự chân thành của anh ấy.

Diệp Thiên Tứ mỉm cười. Lâm Thanh Thiển đã hoàn toàn yên tâm về Tiêu Bắc Đường, cô cười nói: “Anh Tiêu nói quá rồi. Anh là đại ca kết nghĩa của Thiên Tứ, cũng là anh của tôi.”

“Sau này nếu thật sự có việc phải làm phiền anh Tiêu, mong anh đừng chê tôi vướng víu là được.”

“Ha ha ha!”

Tiêu Bắc Đường cười rất vui, vô cùng hào sảng.

Diệp Thiên Tứ nói: “Anh Tiêu, tạm thời tôi không cần anh bảo vệ. Còn Thanh Thiển, cô ấy không phải người tu võ, anh âm thầm bảo vệ cô ấy là được.”

Tiêu Bắc Đường gật đầu: “Xin nghe theo sắp xếp của anh emDiệp!”

Ăn sáng xong, Lâm Thanh Thiển đi lo việc giải tỏa nhà cũ họ Lâm, Tiêu Bắc Đường quả nhiên giữ lời, âm thầm theo sát bảo vệ cô.

Có Tiêu Bắc Đường âm thầm bảo vệ Lâm Thanh Thiển, anh yên tâm hơn nhiều, không phải ngày nào cũng kè kè bên cô vì sợ cô xảy ra chuyện.

Anh không rời biệt thự, an tâm tu luyện.

Dù bây giờ anh đã vượt qua Võ Đạo Tông Sư, đặt chân vào cảnh giới Linh Đài, thực lực trong hàng đồng lứa thuộc hạng xuất chúng, nhưng Diệp Thiên Tứ tuyệt không kiêu ngạo, trên con đường tu luyện anh không dám lơ là dù chỉ một chút.

Anh hiểu rằng núi cao còn có núi cao hơn.

Đại Hạ quả là ngọa hổ tàng long, nhất là trên con đường võ đạo, cao thủ ẩn thế nhiều vô kể!

Hơn nữa, dù là muốn đối phó Vu Hỏa Giáo, báo thù cho sư phụ hay tìm tung tích mẹ mình, anh cảm thấy thực lực hiện tại vẫn chưa đủ, nên càng phải cố gắng.

Thời gian trôi rất nhanh trong lúc tu luyện, chớp mắt đã sang ngày mới.

Hôm nay cũng là lễ thọ bảy mươi của cụ nhà họ Kim.

Gần trưa, Diệp Thiên Tứ thay một bộ đồ sạch sẽ, ngồi lên xe của Lôi Hồng, đi tới Sơn Trang Hổ Khiếu.

Trên đường gặp rất nhiều xe sang, toàn là nhân vật có tiếng ở Thục Thành, đều đến dự thọ yến của Kim Thắng Nguyên.

“Hổ, đi cửa sau.” Diệp Thiên Tứ dặn.

“Vâng, Diệp đại sư.”

Lôi Hồng lái xe tới cổng sau Sơn Trang Hổ Khiếu, từ cửa sau đi vào.

Lúc ấy, Lâm Trường Nhân dẫn theo mấy người nhà họ Lâm, tay xách lễ vật hậu hĩnh, xuống xe ở cổng trước Sơn Trang Hổ Khiếu.

Nhà họ Lâm cũng nhận được lời mời từ nhà họ Kim, khiến Lâm Trường Nhân và mọi người ngỡ rằng nhà họ Lâm sắp dựa được vào chỗ dựa vững chắc là nhà họ Kim.

“Chờ dự xong thọ yến của cụ Kim, nhà họ Lâm ta nhất định sẽ nối được quan hệ với nhà họ Kim!”

“Đến lúc đó, nhà ta cũng sẽ thành gia tộc hạng hai ở Thục Thành! Phất lên như diều gặp gió, ngày một ngày hai thôi!”

Lâm Trường Nhân đang vẽ viễn cảnh cho người nhà phía sau.

Mọi người nhà họ Lâm đều phấn khích.

“Đúng là bác cả nhìn xa trông rộng, bác cả chính là thần tượng phấn đấu của cháu!”

“Cần gì nói nữa? Ba tôi tất nhiên là lợi hại! Bắc Tài Thần Kim Chính Hiên sao lại mời nhà họ Lâm dự thọ yến của cụ Kim? Chẳng phải vì ba tôi à?”

“Đúng! Bác cả giờ là Tổng Giám đốc Tập đoàn Đông Lương, lại là người đứng đầu nhà họ Lâm, ở Thục Thành ai mà không nể mặt bác cả?”

“Nhà họ Lâm dưới sự dẫn dắt của bác cả nhất định sẽ phất lên!”

Đám hậu bối nhà họ Lâm thi nhau nịnh nọt Lâm Trường Nhân, ai nấy ra sức tâng bốc.

Lâm Vi Vi thì mặt mày kiêu hãnh.

Lâm Trường Nhân cũng hơi lâng lâng, dẫn mọi người đi về phía cổng lớn.

Ngay cổng, Diêu Vũ – Phó các chủ Tuần Thiên Các ở Thục Thành – đang dẫn người tiếp khách.

Khách đến mừng thọ được ông ta kiểm tra thiệp mời xong là lần lượt cho qua.

Đến lượt nhà họ Lâm, Diêu Vũ nhìn thiệp mời của họ, lại nhìn Lâm Trường Nhân, nhạt giọng hỏi: “Các vị là người nhà họ Lâm?”

Lâm Trường Nhân ra vẻ ngạo mạn: “Tôi là Lâm Trường Nhân, người đứng đầu nhà họ Lâm, Tổng Giám đốc tập đoàn Đông Lương.”

“Cho tôi hỏi cô Lâm có phải người nhà họ Lâm không?” Diêu Vũ hỏi.

“Cô Lâm nào?”

“Cô Lâm Thanh Thiển.”

“À cô ta à? Cả nhà cô ta đã bị đuổi khỏi nhà họ Lâm từ lâu rồi. Cô ta không phải người nhà họ Lâm!”

Lâm Trường Nhân nói giọng đắc ý, còn làm như ra oai.

Diêu Vũ nhếch môi, thu luôn thiệp mời của nhà họ Lâm, khoát tay: “Các người không được vào! Từ đâu tới, về đâu đi!”

Lâm Trường Nhân trợn mắt: “Ông có ý gì? Trả lại thiệp mời cho chúng tôi!”

“Thiệp này đã bị hủy! Tôi nói vậy đủ rõ rồi, ông không hiểu à?” Diêu Vũ đáp.

Mặt Lâm Trường Nhân sầm lại, giận dữ: “Thiệp mời này là do nhà họ Kim gửi cho nhà họ Lâm. Ông dám tự ý quyết, xua chúng tôi đi? Gan ông to thật!”

“Không sợ chúng tôi gây chuyện ở đây, kinh động cụ Kim, trị ông tội lạm dụng chức quyền sao?!”

Diêu Vũ lạnh lùng cười: “Gây chuyện á?”

“Cứ thử gây xem?”

Ông ta vung tay, hơn chục người của Tuần Thiên Các lao lên, ai nấy mặt mũi dữ dằn, khí thế hùng hổ, trợn mắt nhìn đám người nhà họ Lâm.

Đám hậu bối nhà họ Lâm sợ xanh mặt, mấy người chân còn mềm nhũn.

Lâm Vi Vi hốt hoảng: “Ba, đừng gây chuyện, con không muốn bị bắt nhốt đâu.”

             Ông đặc biệt kính trọng Diệp Thiên Tứ, lại nghe chuyện nhà họ Lâm gây khó cho Diệp Thiên Tứ và Lâm Thanh Thiển, nên khi thấy là người nhà họ Lâm, Diêu Vũ liền muốn nhắm thẳng vào họ để "xả" giùm Diệp Thiên Tứ và Lâm Thanh Thiển! 

             Dù chuyện này Diệp Thiên Tứ có không biết cũng chẳng sao, Diêu Vũ đơn giản là muốn tận tâm trung thành với anh. 

             Lâm Trường Nhân giận bừng bừng, mắt tóe lửa: "Tôi không phục đâu! Hôm nay nhất định chúng tôi phải vào!" 

             "Đi! Theo tôi xông vào! Xem hắn làm gì được chúng ta!"


Chương 228
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 200Chương 199Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 208Chương 209Chương 207Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 240Chương 239