Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 7


Trước Sau

Chương 7

Đi ngang qua một cửa hàng đồ nam, cô nhớ khi sáng mình vừa làm bẩn áo sơ mi của Nam Lãnh. Trên môi nở nụ cười gian xảo tiến vào trong cửa hàng.

Nhân viên tiếp đón rất nhiệt tình, cô nàng vừa nhìn mấy thứ đính trên người Hàm Hi Họa đã biết toàn là đồ hiệu. Giá trị không hề nhỏ. Với kinh nghiệm bán hàng lâu năm cô nàng giới thiệu vài mẫu áo sơ mi nam nổi bật của cửa hàng cho Hàm Hi Họa.

Cô gật gù đầu rồi nói để tự mình xem.

Sau một vòng chọn lựa Hàm Hi Họa chọn chiếc màu xanh dương nhạt, bên ngực trái thiết kế một túi nhỏ, trên đó được thêu một hình mặt trăng khuyết màu đen. Rất có điểm nhấn.

Lại chọn thêm một khuy măng nữa Hàm Hi Họa mới đi tính tiền. Bất ngờ gặp phải hai kẻ cô không muốn chạm mặt nhất đời này.

Hàm Mộc Tâm và bạn trai cũ Đàm Tu Hiên.

“Ơ chị.”

Định coi như không nhìn thấy mà rời đi không ngờ vẫn chậm một chút. Hít sâu một hơi cô xoay người đối diện với hai kẻ ti tiện. “Ồ trùng hợp nhỉ?”

Cả hai đều nghe ra được ý trào phúng và khinh thường trong giọng nói của Hàm Hi Họa. Hơi ngạc nhiên Hàm Mộc Tâm gượng cười tiến lên hai bước khoác lấy tay Hàm Hi Họa. “Chị, em với anh Tu Hiên định ghé nhà hàng ăn tối. Chị đi cùng nhé.” Nói rồi cô ta còn liếc mắt với Đàm Tu Hiên như trưng cầu ý kiến của anh ta.

Đàn Tu Hiên cũng có ý này, không biết sao hiện tại nhìn vẻ ung dung và tự tin trên khuôn mặt sắc sảo của Hàm Hi Họa khiến anh ta rung động nhưng cũng có chút khó chịu.

Hàm Hi Họa quan sát hai kẻ đang diễn kịch trước mắt mà chỉ muốn bật cười thành tiếng. Cô xua tay không khách khí mà từ chối. Đùa chắc. Bảo cô đi để nhìn hai bọn họ tình tứ?

Tại sao kiếp trước cô không nhìn ra được sự xấu xa của Hàm Mộc Tâm chứ.

Tâm trạng vốn đang tốt bị hai kẻ này quấy nhiễu cô chẳng còn tâm tư đi dạo nữa. “Tôi phải về, Nam Lãnh không muốn tôi đi ăn với những kẻ lừa gạt.” Chứng kiến hai khuôn mặt cứng đờ kia, cô thỏa mãn nghênh ngang rời đi.

Đúng là có hai kẻ đó bầu không quanh đây liền bị vẩn đục.

Về đến nhà mới hơn sáu giờ tối, Hàm Hi Họa rất muốn nhắn tin hỏi Nam Lãnh tối nay anh có về sớm không nhưng lại sợ anh nghĩ cô quấy nhiễu anh.

Hàm Hi Họa lúc này mới nhớ đến vấn đề này. Cô cắn cắn môi nói. “Em quên.”

Sau đó cô bị dọa sợ đến mức hét lên. Cả người được Nam Lãnh bế công chúa từng bước lên tầng.

“Em tự đi được.” Vì xấu hổ nên cô vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh.

Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch, anh không đáp lời mà chỉ hơi cúi đầu nhìn cô nàng như chú chim nhỏ trốn tránh.


Chương 7
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233