Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 224


Trước Sau

Chương 224

Vào cái ngày mùa đông giá băng, tuyết phủ ngập khắp nơi, cả khung cảnh chỉ toàn một màu trắng ấy, Hàn Mạt Nhu đang lúc đổ rác thì ánh mắt bị màn hình lớn ở tòa nhà đối diện thu hút.

Bà thấy người đàn ông đã từng là người thân thuộc nhất đang tay trong tay cùng một người phụ nữ sang trọng, xinh đẹp đã từng gặp qua. Hai người họ nhìn nhau một cách trìu mến như thể trên thế gian này chẳng còn thứ gì có thể lọt vào cặp mắt họ ngoài đối phương.

Khoảnh khắc ấy thân thể Hàn Mạt Nhu run rẩy không ngừng, chẳng phải vì mùa đông giá buốt mà bởi hình ảnh khiến bà đau đớn trước mắt.

Thể xác lạnh lẽo, tâm càng lạnh. Chúng dường như sắp bị nhiệt độ và cả sự ngọt ngào đáng hận của hai người trên màn hình làm đóng băng bà.

Sau ngày ấy Hàn Mạt Nhu đổ bệnh, ban đầu là cảm lạnh, sau dần thành nhiễm phong hàn nặng, bà ho nhiều hơn, xương khớp trước đây đã thường xuyên đau nhức, giờ đây càng như bị người ta đánh gãy rồi nối lại xương, sau đó tiếp tục đánh gãy lại nối, đau tận cốt tủy.

Tiền thuốc thang quá nhiều đối với bệnh tình ngày càng nguy khốn của bà, chị gái của Hàn Dĩ Ngôn là Hàn Nhan đi khắp nơi làm những công việc mà một đứa trẻ có thể làm trong mùa đông lạnh lòng đó để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ còn phải cho em trai đủ ăn.

Cũng vào mùa đông ấy Hàn Mạt Nhu qua đời, cả cuộc đời bà đã sống trong khổ hạnh, sau khi gặp và yêu Nam Kinh bà tưởng rằng hạnh phúc đã vẫy tay với mình nhưng tất cả đều là bà mơ mộng. Chẳng những tốt hơn mà còn đẩy bà vào cảnh tận cùng của sự sống. Đó là chốn xa xăm, chốn về của những người không còn cơ hội tiếp tục được tồn tại.

Chỉ còn hai chị em trên cõi đời này nương tựa nhau mà sống.

Tiếc rằng đến năm Hàn Dĩ Ngôn mười tuổi thì chị gái cũng rời bỏ cậu đến nơi có mẹ.

Đứa bé trai một mình bơ vơ giữa thành phố xa hoa, nhưng lòng cậu lại hiu quạnh và cô đặc đến mức cậu cũng muốn rời bỏ thế gian này đến nơi mẹ và chị đang đứng.

Từ khi cậu có nhận thức, nhìn thấy chị vì mình mà bôn ba, lam lũ khắp nơi, đêm về lại nghe chị kể về những gì mẹ đã trải qua, cả những chuyện về người cha đã vô tình mà gieo vào cuộc đời mẹ và cả hai chị em những thứ oái oăm. Hàn Dĩ Ngôn bắt đầu hận, mối hận thù thấu tận trời xanh ấy hình thành từ lúc đó và nó ngày càng ăn sâu trong tâm khảm cậu cho tới tận bây giờ. Đã hơn hai mươi năm qua rồi, cậu cũng đã hơn ba mươi tuổi.

Sau khi nghe tin Nam Kinh đã qua đời Hàn Dĩ Ngôn tức giận một cách điên cuồng, anh như muốn phá hủy cả quả đất này. Tại sao? Khi anh còn chưa kịp chứng kiến ông ta chết dần chết mòn, sống dở chết dở để trả giá cho cuộc đời khốn khổ của mẹ thì ông ta đã chết.

Anh đã mất một khoảng thời gian rơi vào thế giới riêng của mình cho đến khi Hứa Ngạn Thâm nhắc đến Nam Lãnh. Đúng rồi, cha chết thì vẫn còn đứa con trai đó, đứa con của người đàn bà và người đàn ông bạc tình đó.

Hàn Dĩ Ngôn vực dậy tinh thần, bắt đầu ra sức lên kế hoạch một cách tỉ mỉ để trả thù lên Nam Lãnh và cả Nam gia.


Chương 224
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233