Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 159


Trước Sau

Chương 159

“Em muốn nhảy đến kiệt sức?” Giọng anh khá tức giận nhưng vẫn chứa nhiều sự dịu dàng, ôn nhu.

Hàm Hi Họa muốn thoát khỏi anh nhưng cả người cô cứ như cọng bún mềm oặt, cuối cùng mệt mỏi dựa luôn vào ngực người đàn ông. “Sao anh ở đây?” Cô chầm chậm hỏi.

Hàn Dĩ Ngôn đỡ cô về chỗ quầy bar, Trân Châu không biết đã đi đâu, chỉ còn Đỗ Thắm đang vật vờ nằm trên quầy bar. Cô ấy cũng say tí bỉ rồi.

“Tôi đến đây chơi.” Anh đáp. Đặt cô ngồi tại ghế, lại nhìn sang Đỗ Thắm nhắm tịt mắt, miệng lẩm bẩm gì đó. Anh gọi: “Bạn học.”

Cô nhóc lại lẩm bẩm gì đó. Anh lắc đầu gọi thêm lần nữa. Vẫn tình trạng thần hồn đang bay bổng.

Hết cách chỉ có thể đợi hai cô bạn còn lại tới. Đã khuya quá rồi, không thể tiếp tục nán lại đây.

Trân Châu đi tìm Đậu Nhạc Yến nhưng không thấy, gọi điện thoại thì không bắt máy. Cô còn đang bực bội muốn chết, ra lại quầy thì thấy Đỗ Thắm đã thành con sâu rượu nằm bò ra đó, Hàm Hi Họa tỉnh táo hơn một chút, còn có thể nhận ra cô.

“Giáo sư Hàn.” Cô cố gắng giữ bình tĩnh bắt chuyện nhưng có vẻ không thành công lắm.

Hàn Dĩ Ngôn khá mệt nào còn để tâm đến sự khác lạ của người ta, anh gật đầu rồi dặn dò cô. “Em đưa bạn học về ký túc đi. Hi Họa… tôi biết nhà em ấy. Tôi sẽ đưa em ấy về.”

Nguyễn Trân Châu há miệng muốn nói gì đó, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu. “Vâng… vậy… làm phiền thầy.” Sự cay đắng cô cố gắng nuốt trọn chúng vào tận sâu trong lòng.

Hàn Dĩ Ngôn lắc đầu rồi đỡ Hàm Hi Họa đứng dậy. “Cô ấy uống bao nhiêu rượu?” Chợt Hàn Dĩ Ngôn nghiêng mặt nhìn Trân Châu hỏi.

Nguyễn Trân Châu cắn môi đáp. “Một ly Whisky ạ.”

Một ly? Xem ra tửu lượng của cô thật sự không ổn chút nào.

Hàn Dĩ Ngôn không hỏi thêm gì, anh chào Nguyễn Trân Châu rồi ôm Hàm Hi Họa rời đi cũng chẳng quan tâm tới ban đầu mình tới đây với mấy người bạn.

Nói không ghen tị là dối nhưng Nguyễn Trân Châu không ích kỷ như Đậu Nhạc Yến, vì cô biết Hàm Hi Họa rất tốt. Người có ý là giáo sư Hàn. Cô có thể nhìn thấy rõ điều đó thông qua ánh mắt anh nhìn Họa Họa. Nó đầy yêu chiều và bất đắc dĩ khi thấy Họa Họa uống say chỉ với một ly rượu.

Tại sao cô lại đi thích một người cao vời vợi như anh cơ chứ? Tiếc rằng tình yêu chẳng có tại sao. Chỉ có tôi thích anh hay anh thích tôi. Cũng chẳng có đúng sai, chỉ có sai khi mà mượn sự ích kỷ, đố kỵ của bản thân để hạ bệ người khác.

Hàn Dĩ Ngôn căng chật quai hàm, bàn tay trên vô lăng bất chợt siết mạnh.

Có lẽ không một ai hiểu được những cay đắng anh đã trải qua cũng không ai nhìn thấy được góc tối được bao phủ bởi ánh hào quang của học giả tri thức mà người đời ca ngợi.

Ban ngày anh là một giáo sư trẻ tuổi đầy tài năng, được người người kính trọng. Đêm về anh chỉ là một Hàn Hoan âm u và tăm tối sống trong những hận thù đeo bám anh đến cuối đời. Đến cả cô gái mà anh yêu thích cũng định cả đời không thể có được.

Hàm Hi Họa biết hôm nay Nam Lãnh sẽ về, cô xin phép đạo diễn đẩy mấy cảnh của cô lên trước. Đạo diễn khá thoải mái trong chuyện này, ông ngay lập tức đồng ý.


Chương 159
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233