Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 172


Trước Sau

Chương 172

Lời cô nói bỗng hiện lên trước mắt cả hai: “Tôi ghê tởm mỗi khi gần anh. Từng mùi nước hoa, mùi của những ả đàn bà bên ngoài của anh khiến tôi buồn nôn. Anh đã vậy, tôi cũng tìm lại được người đàn ông tôi yêu. Chúng ta ly hôn đi.”

Hàm Hi Họa hít sâu, hai mắt cô cay cay lắc lắc đầu. “Em nói đó đều là giả, anh tin không?”

Cả không gian lại rơi vào thinh lặng, chỉ còn hơi thở nặng nề của cả hai và nhịp đập nơi trái tim gần kề.

Đợi đến khi cô không còn đợi thêm được nữa, Hàm Hi Họa cắn chặt môi mình rời khỏi người anh. “Xin lỗi, đó là lời em nên nói với anh từ sớm. Từ kiếp trước. Nhưng anh biết không bù đắp cũng là một phần của tình yêu… Em không hiểu tại sao anh nghĩ em không yêu anh? Anh phải biết rõ một sự thật rằng bất cứ người phụ nữ nào từng gặp anh đều bị anh thu hút, huống chi em đã bên cạnh anh lâu như vậy. Nếu không nảy sinh tình cảm với anh… trừ khi em không có trái tim. Vậy nên xin anh hãy thử tin em và chấp nhận em của hiện tại. Hãy cùng em để quá khứ vào dĩ vãng, chúng ta sẽ nhớ nó nhưng không phải nhớ để dằn vặt, đau khổ mà nhớ để xây dựng nên một tương lai càng tốt đẹp hơn. Cho anh, cho em và… ” Cô nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, khóe miệng nhếch lên. “Cho cả những bé con của chúng ta nữa.” Tất cả mọi bi kịch, tổn thương của cả hai gói gọn trong những lời này của Hàm Hi Họa.

Nếu anh vẫn bị ám ảnh bởi chúng, cô nguyện theo đuổi anh như cách anh đã che chở, bảo vệ cô trong kiếp trước và cả kiếp này.

Không đợi anh mở lời, Hàm Hi Họa kéo anh ngồi bên cạnh, cô nhướng người ngậm lấy môi người đàn ông.

Khoảnh khắc ấy nhịp đập hai con tim càng lúc càng nhanh, cuối cùng chúng hòa làm một như thể những bi kịch của kiếp trước giờ đây đã hóa thành hư không. Chỉ còn lại cảm xúc chân thật cũng trần trụi nhất.

Nam Lãnh mơ hồ nghe thấy tiếng chuông ngân vang trong lòng, nó dần dần rõ và rồi anh rốt cuộc cũng đầu hàng trước cô gái trong ngực lần nữa. Anh nghĩ dù trải qua bao nhiêu kiếp người, dù anh có chết vạn lần anh vẫn sẽ thua trước cô.

Người đàn ông siết chặt vòng eo cô gái mạnh hơn, một tay nâng cằm cô, anh khẽ giọng trầm khàn: “Anh nguyện thua em.” Dứt lời môi hạ xuống chuẩn xác cướp đi toàn bộ những câu chữ sắp thốt ra của Hàm Hi Họa, thời khắc này chẳng còn gì quan trọng nữa, chỉ có nụ hôn cuồng nhiệt này mới là ưu tiên hàng đầu. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ngoại lệ của cô là anh, ngoại lệ của anh là cô. Phép màu của cả hai là được trùng sinh cùng nhau. Đó là ước mơ, thậm chí là điều không ai nghĩ đến càng đừng nói đến mơ tưởng. Nhưng nó đã xảy ra với cô và Nam Lãnh.

Cô trân trọng, anh cũng trân trọng. Vậy đã đủ rồi. Trên thế gian với muôn vàn chuyện bất hạnh, được sống an yên như hiện tại là niềm mong mỏi bất tận của bất kỳ ai. Cô biết ơn vì điều đó.

Ngày hôm sau thư ký Lưu báo cáo danh tính kẻ đã đăng bài phốt Hàm Hi Họa lên diễn đàn trường. Là một cô nhóc tên Lê n, sinh viên năm hai khoa Kinh tế. Thư ký Lưu đã nhanh chóng cho người chặn đường cô ta lại hỏi rõ kẻ đứng đằng sau, vì theo như điều tra cô ta và Hàm Hi Họa hoàn toàn không có chút quen biết nào.

Ban đầu cô ta còn một mực kín miệng, khẳng định là do bản thân muốn như vậy, không hề có ai sai khiến. Nhưng với một cô gái nhỏ yếu đuối, không có thân phận như Lê n làm sao chịu đựng nổi đòn tấn công còn hơn cảnh sát của thuộc hạ Nam Lãnh.


Chương 172
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233