Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 168


Trước Sau

Chương 168

Trước cặp mắt ngấn nước ngạc nhiên của cô, Nam Lãnh thở nhẹ một hơi trấn an. “Được rồi, không cần nghĩ đến chuyện đó nữa.”

Chỉnh lại chăn đắp cho cô, anh dặn: “Em ngủ đi, không còn sớm nữa. Có chuyện gì, đau ở chỗ nào phải nhấn nút gọi bác sĩ ngay.” Định nói thêm vài lời nhưng anh dừng lại, đặt lên trán cô một nụ hôn. “Anh về mai lại đến thăm.”

“Ơ… bị anh đánh thức rồi, không ngủ được.” Ai đó bắt đầu giở chứng làm nũng.

Bị anh nhìn khiến da đầu tê dại, Hàm Hị Họa nuốt nước bọt ực một cái chột dạ rụt cả khuôn mặt vào trong chăn.

“Được rồi… được rồi, anh đi đi.” Cô thấy đồng hồ chỉ gần 12 giờ rồi.

Không nghe tiếng động gì cũng không nghe anh lên tiếng, Hàm Hi Họa kéo chăn xuống khỏi mặt, đập vào là khuôn mặt anh đang dán sát lại gần mình. Khoảng cách chỉ hai mươi phân.

Lấy hết can đảm rủ rỉ. “Hôn một cái nữa nhé, như vậy em… ưm.” Không cần cô bày tỏ hết câu người đàn ông đã thỏa mãn cô bằng thái độ tận tình nhất.

Xuất viện trở về dưỡng bệnh tại Nam gia, cậu nhóc Hàm Gia Gia kêu gào trách Hàm Hi Họa vì đã không báo cho cậu biết sớm chuyện cô bị tai nạn.

Hàm Hi Họa nhức đầu cuối cùng đáp qua loa mặc kệ cậu chàng lải nhải.

Hôm trước mẹ Hàm gọi điện, cô lại tiếp tục lừa dối bà, sợ nói ra cả bà và ba sẽ lo lắng. Cô đảm bảo hai người sẽ bất chấp mà vào nội thành chăm cô là cái chắc. May mắn cũng che giấu thành công, vậy nên cô mới ung dung, yên bình mà ngồi trên sô pha xem phim thế này.

Nghe Lý Kỳ bảo bộ “Mười năm thương nhớ” cô đóng chính phải đến hè năm tới mới phát sóng được. Cũng không phải quá lâu vì có nhiều bộ phim còn tận vài năm sau đóng máy mới được đưa ra ánh sáng, cô thấy mình thế là may mắn rồi.

Chị ấy bảo muốn đến nhà thăm cô nhưng Hàm Hi Họa ra sức từ chối, viện đủ cơ mới coi như ổn.

Đôi khi cô thấy cũng bất tiện thật, cái việc giấu diếm thân phận của mình ấy. Không biết tới khi nào mới quang minh chính đại mà thông báo với toàn dân thiên hạ rằng “Nam Lãnh – người đàn ông này là chồng tôi.” đương nhiên không có khoa trương như vậy, nhưng đại khái cũng có ý tương tự. Trong khi quan hệ giữa cô và anh hiện tại chẳng rõ làm sao, yêu thì yêu, thân thì thân, ly hôn thì chắc chắn không rồi nhưng cứ cấn cấn sao đó. Cái cảm giác chân thật, ngọt ngào một cách tự nhiên như xưa không còn nữa. Điều này làm cô chán nản thật sự.

Mà cô lại không biết nên làm gì để trở về thời điểm trước khi Nam Lãnh trọng sinh.

“Hừ… em mà không đến có khi chị chẳng còn nhớ em.” Vừa vào cửa đã cằn nhằn như ông cụ non rồi.

Dạo này đúng là cô quên mất cậu.

“Ăn táo không?” Phớt lờ câu hỏi của cậu Hàm Hi Họa vô cùng “lịch sự” mời mọc.

Hàm Gia Gia bĩu môi vứt cái cặp xách sang một bên rồi ngồi cạnh cô, cậu đảo mắt nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. Đầu óc nhảy ra một ý tưởng: “Hay em chuyển về đây sống lại nhỉ?” Lúc nhập học cậu đã chuyển đến ký túc xá, ở đây đương nhiên rất tốt nhưng vẫn sợ sợ anh rể mặc dù tới lúc rời đi cậu còn chưa gặp Nam Lãnh. Chỉ cần nghĩ sống cùng thần tượng dưới một mái nhà đã áp lực rồi. Chỉ là hiện tại thấy Hàm Hi Họa bị thương cậu lại muốn về ở gần chăm sóc cho cô, cứ ôm cái suy nghĩ anh rể suốt ngày đi vắng bỏ vợ một mình lại thấy không an tâm, lại thêm chuyện về người phụ nữ ở Sa Hoàng.


Chương 168
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233