Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 233


Trước Sau

Chương 233

Những thứ có thể đốt để tạo khói cũng không có bao nhiêu, bọn họ không thể liều mạng mang tất cả chăn ga gối đi đốt được, nhiệt độ trên biển về đêm xuống thấp, lại đang rơi vào thời tiết về cuối năm nên càng lạnh hơn khi đêm đến. Ít nhất phải đảm bảo không để bị chết cóng, như vậy thì quả thật bỏ mạng quá phí phạm.

Thẩm Thiếu Hàng và Ngô Á Chi tìm đâu ra cái máy chơi game mang vào, tiết là… hết pin.

“Hai người đem cái đó tới đây có tác dụng gì chứ?” Lý Thiên ban đầu còn hào hứng vì tưởng cái máy này chơi được, ít ra có cái để giải sầu buồn chán, thật sự không có công nghệ là một cái gì đó quá kinh khủng. Làm sao anh ta có thể chịu đựng nổi trong vòng một tuần hoặc lâu hơn thế mà không có internet. Điên mất.

Thẩm Thiếu Hàng hừ hừ với anh ta chẳng thèm đáp lại, Ngô Á Chi vẫn cầm cái máy chơi game trong tay. Cô nhíu mày thoáng qua Nam Lãnh. “Anh ấy bảo có gì cũng phải mang về mà.” Cô ta nói.

Lý Thiên đương nhiên nhớ mấy lời Nam Lãnh dặn dò, nhưng cũng cần biết cách chọn lọc vật có ích với không có ích chứ.

Nam Lãnh quan sát vài thứ mọi người tìm được, nghe thoáng qua đoạn hội thoại của bọn họ anh hấc cằm với Ngô Á Chi. “Cứ mang hết về đây.”

Ngô Á Chi cười cười trừng mắt với Lý Thiên rồi đưa cái máy chơi game cho Nam Lãnh xem qua.

“Anh thấy nó có thể dùng để làm gì?” Anh đưa cái máy chuyển sang cho Hàn Dĩ Ngôn, trước đó chỉ nhìn nó vài giây.

Hàn Dĩ Ngôn cầm lấy, cũng tương tự như Nam Lãnh ngắm nó trong chớp nhoáng rồi vứt vào người Lý Thiên.

Anh ta hết hồn theo phản xạ chụp lấy cái máy. “Gì chứ?” Có chút bất mãn bởi hành động của Hàn Dĩ Ngôn.

Nam Lãnh thay Hàn Dĩ Ngôn nói. “Sáng mai đem nó ra phơi dưới ánh nắng mặt trời.” Lời anh vừa dứt mọi người đồng loạt ồ lên. Hóa ra là có ích thật. Thì ra máy chơi game này dùng pin năng lượng mặt trời.

Vẫn là hai người đàn ông có chỉ số IQ ngất ngưỡng kia khiến người ta khâm phục. Nghĩ xem một người đến cả tiếng Ả Rập cũng thông thạo, người kia thì trả lời về súng ống như thần. Được rồi, dân thường bọn họ không thể nào so với hai vị phật gia này.

Đường Tuyết thấy Hàn Dĩ Ngôn bắt đầu ho khi nhiệt độ giảm xuống, cô ta lo lắng đến bên cạnh anh. “Anh về phòng nghỉ ngơi đi.”

Ngô Á Chi cắn môi, cô ta thành thật nói: “Tôi có thể chắc chắn, số đồ ăn của hiện tại và lúc đầu có sự chênh lệch.” Thật ra vì trước đó trong số đồ ăn này có một hộp socola thuộc nhãn hiệu cô ta thích nên cô ta rất ấn tượng. Nhưng vừa rồi vô ý phát hiện hộp socola đó đã không còn. Điều này chứng minh gì đây, chắc chắn có kẻ tham lam đã lén lút chiếm cho riêng mình.

Hứa Ngạn Thâm chửi “fuck” một tiếng. “Còn chưa đủ chuyện hay sao hả?” Anh ta lạnh lùng đảo mắt một vòng. Khi ánh mắt dừng trên khuôn mặt sắc sảo của cô người tình đi cùng, cô ta há miệng lắc lắc đầu. “Không phải em.”

“Tôi nói là cô à.” Anh ta cười giễu cợt.

Cô ta bặm môi không dám thốt ra tiếng nào nữa, lúc này im lặng là cách tốt nhất.


Chương 233
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233