Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 165


Trước Sau

Chương 165

“Anh sẽ chuẩn bị thủ tục, tài sản sẽ để lại em phân nửa. Biệt thự Nam gia… nếu em muốn anh cũng để lại cho em.”

Nói rồi anh mím chặt môi đối diện với khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái, sau đó anh dứt khoát rời đi.

“Lãnh….” Bỗng cô sực tĩnh gọi anh. Cô biết nếu để anh đi lúc này, cô sẽ đánh mất anh mãi mãi.

Anh không xoay người mà đứng yên đợi cô tiếp tục.

Hàm Hi Họa cố gắng cà nhấc từng bước tới gần anh, rồi cô ôm chặt anh từ phía sau.

“Em đã nghĩ anh chưa từng yêu em dù một chút. Anh đã nghĩ anh có thể ngủ với bất cứ người phụ nữ nào ngoại trừ em. Em đã nghĩ… sẽ sinh cho anh một bé cưng… Tựa như anh đã nghĩ em chưa từng yêu anh. Nhưng mà… cả hai chúng ta đều yêu sai cách. Em không phải vì sợ những bi kịch kiếp trước lặp lại với mình mà bám chặt anh, em là vì thấy được tình yêu anh dành cho em. Em biết anh đã vì em mà giết Hàm Mộc Tâm… ” Người đàn ông khẽ động quay người lại, sợ cô đứng không vững anh đỡ lấy eo cô dán sát vào mình. Hai mắt tự khi nào đã đỏ ửng.

“Em thấy tất cả… tất cả những gì đã xảy ra sau khi em chết.” Hàm Hi Họa nghẹn ngào thổ lộ: “Em từng nghĩ anh vì em giết người, thay em trả thù cho ba mẹ em là vì trách nhiệm, là vì em từng là vợ anh và anh coi đó như một nghĩa vụ, em thuộc sở hữu của anh. Cho đến ngày anh nói anh yêu em. Em biết mình sai rồi. Nếu kiếp trước em không nhút nhát, xa cách anh thì kết cục của chúng ta đã không bi đát như vậy.”

Cô siết chặt eo người đàn ông, khuôn mặt ghé vào vòm ngực ấm êm của anh, tai cô đặt nơi trái tim đang loạn nhịp. “Lãnh… em yêu anh… cả hai kiếp.”

Có lẽ chưa bao giờ Nam Lãnh thấy mình cứng rắn như lúc này, anh ổn định lại cảm xúc rối bời của bản thân, chầm chậm đỡ cô rời khỏi ngực mình.

Trước ánh mắt mông lung, thê lương của Hàm Hi Họa, Nam Lãnh hít sâu để lại một câu: “Tạm thời không cần nghĩ đến chuyện này, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Sau đó anh dứt khoát rời đi.

Hàm Hi Họa đứng trân ra giữa phòng bệnh lạnh lẽo, người đã chẳng còn nơi đây nhưng cô vẫn chưa hoàn hồn. Cô chết lặng một lúc lâu rồi nức nở thành tiếng, cô không biết mình phải sống tiếp như thế nào đây. Liệu cô có thể thay đổi suy nghĩ của anh không. Mà ly hôn, cô không muốn.

Đổng Sở Thần thăm bệnh người thân đi ra không ngờ vô tình gặp quản lý Lý Kỳ của Hàm Hi Họa.

Lý Kỳ cũng vừa hay thấy vị Đổng đại công tử đã lâu không xuất hiện trên báo giải trí. Không nghĩ còn có thể gặp người ở bệnh viện, trùng hợp thật. Chị lịch sự lên tiếng chào hỏi trước: “Chào Đổng tổng.”

Người đàn ông gật đầu cong nhẹ khóe miệng hỏi han: “Cô thăm bệnh nhỉ?”

Lý Kỳ đáp một tiếng.

Kể từ khi quay xong bộ “Mười năm thương nhớ” Đổng Sở Thần không có cơ hội tiếp xúc với Hàm Hi Họa, tuy anh yêu gái đẹp nhưng không bao giờ cưỡng ép. Anh thích sự tình nguyện của đôi bên, như vậy mới chạm tới những thăng hoa của tình và dục.

Mấy tháng nay cũng không rõ mình bii làm sao mà chẳng có hứng thú với phụ nữ, vốn muốn đi giải tỏa nhu cầu sinh lý nhưng mỗi khi chuẩn bị vào cuộc hình bóng cô nhóc kia lại hiện lên rồi giây sau lại trở về cái khuôn mặt của người trước mắt. Anh còn đâu cảm xúc mà tiếp tục được đây.

Hai, ba lần như vậy rốt cuộc cũng bỏ luôn. Chưa bao giờ anh rơi vào trạng thái kỳ lạ này.

Đối với anh yêu đương gì đó chẳng quan trọng, xưa nay anh cũng chưa từng thật lòng với cô gái nào. Có chăng là ông trời đang phạt anh không? Anh chơi đùa không biết bao nhiêu người, đến khi có chút cảm tình với một cô gái thì cô ấy hình như coi anh như ác quỷ vậy. Đến nhìn còn chẳng muốn.


Chương 165
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233