Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 216


Trước Sau

Chương 216

Thẩm Thiếu Hàng lại không bắt máy, Hàm Hi Họa không nhịn được mà chửi một câu, lúc này mới nhớ tên đó say tí bỉ rồi.

Hai người vẫn đang đấu tay đôi, Hàm Hi Họa muốn can ngăn nhưng cô không sao xen vào nổi, cùng lúc này điện thoại ai đó trên mặt đất đổ chuông. Đương nhiên hai tên khốn này chẳng quan tâm, Hàm Hi Họa lập tức nhặt lên nhìn. Cô thầm kêu trời một tiếng, là Hứa Ngạn thâm gọi cho Hàn Dĩ Ngôn.

Bên kia Hứa Ngạn Thâm đơ mất vài giây vì người bắt máy là Hàm Hi Họa. Sau khi nghe cô nói hai câu anh lập tức gọi hai tên đi cùng chạy tới.

Lúc tách được hai con sư tử này ra Hàm Hi Họa mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô nhìn qua hai bọn rồi chẳng thèm nói tiếng nào xoay người rời đi.

“Họa Họa.”

“Hi Họa.”

Nam Lãnh với Hàn Dĩ Ngôn cùng cất tiếng gọi, đến cả chuyện này bây giờ cũng khiến hai người bực bội.

Hứa Ngạn Thâm nhức đầu nhìn khuôn mặt bầm tím hai vị phật gia làm mưa làm gió trong giới tinh anh, hôm nay vì một người phụ nữ mà như hai đứa con trai mới lớn đánh đấm nhau. Mẹ nó, chuyện này còn không phải trò cười cho thiên hạ bàn tán cả năm à.

Đường Tuyết cắn chặt môi, móng tay cô ta bấu chặt vào lòng bàn tay đến đau rát nhưng cô ta chẳng còn cảm giác.

Cuối cùng cô ta hít sâu cùng Hứa Ngạn Thâm đỡ Hàn Dĩ Ngôn về phòng.

Hai bạn trai nào đó định tiến lên giúp Nam Lãnh nhưng anh xua tay lạnh lùng nói. “Không cần.”

Hàn Dĩ Ngôn liếc anh một cái còn chưa thấy xong phun ra một câu. “Đủ cứng.”

Hứa Ngạn Thâm nhìn trời thầm chửi thề, có thể dừng được chưa hả. Ông đây buồn ngủ chết đây này.

Tưởng đâu vậy là kết thúc rồi, nhưng vừa nhấc chân đi được hai bước thì âm thanh lạnh lẽo phía sau vang lên khiến bọn họ đều khựng lại bao gồm Hàn Dĩ Ngôn.

“Họa Họa là giới hạn cuối cùng của tôi. Chỉ cần anh dám chạm vào cô ấy một lần nào nữa, tôi nhất định sẽ khiến các người đổ máu tanh.” Bỏ lại câu nói như đến từ âm phủ, Nam Lãnh ôm bụng đau nhanh chân đuổi theo vợ yêu.

“Họa Họa.” Nam Lãnh đợi nửa tiếng đồng hồ, nhiều lần muốn gõ cửa nhưng nghĩ cô còn đang khó chịu nên anh nhịn, đợi rồi lại đợi đến khi nghe tiếng khóa cửa cạch một tiếng.

Anh theo phản xạ đứng dậy khỏi giường đến trước mặt cô, tóc được cô cuốn gọn thành củ tỏi, khuôn mặt trứng ngỗng mềm mại trắng trẻo không chút son phấn, lại nhìn xuống cánh môi hồng nhuận đang hé mở của cô.

Nam Lãnh liền nhớ đến cảnh tượng Hàn Dĩ Ngôn đè ép cô trên thân cây dừa, lửa giận trong người tức tốc dâng lên ngùn ngụt, anh nghiến răng mặc kệ cô đang khó chịu hay hờn giận. Ôm chặt cô vào lồng ngực, môi vội vàng tìm kiếm miệng của cô.

Anh hôn rất cuồng bạo, bàn tay không ngừng ve vuốt sau lưng cô. Anh vừa hôn vừa ép cô đi lui về sau cho đến khi cả hai ngã trên chiếc giường to lớn.


Chương 216
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233