Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 171


Trước Sau

Chương 171

Chợt anh ta nhớ đến gì đó. “Chủ tịch.” Anh ta gọi.

“Còn chuyện gì?”

“Hàn Dĩ Ngôn gần đây đang ra sức tìm Hạ Nghi Lạp. Sợ là hành tung của cô ta sẽ sớm bại lộ.”

Nam Lãnh ừ lại nói: “Không thể giấu cô ta mãi được. Sắp xếp hẹn hắn đi.”

“Chủ tịch… hắn… sẽ rất nguy hiểm.”

Nam Lãnh nhếch miệng khinh bạt. “Cậu nghĩ tôi ngu ngốc đến mức tự đưa mình vào hàng cọp? Cứ làm theo tôi nói đi.” Dứt lời anh cũng không nán lại nữa.

Anh sợ Hàm Hi Họa bị chuyện bài đăng mà suy nghĩ lung tung muốn về với cô sớm.

Tới biệt thự không thấy cô ngồi ở sô pha xem tivi như mọi ngày, định hỏi dì Mân hôm nay cô thế nào nhưng lại thôi. Anh đi thẳng lên tầng ba. Gần đây cô nhóc đã về phòng mình ngủ lại rồi, một phần do chân của cô, một phần do quan hệ giữa hai người đang kỳ kỳ. “Kỳ kỳ” thế nào thì anh cũng không nói rõ được.

Anh không gõ cửa mà tự đi vào luôn, thấy cô đang nói chuyện điện thoại. Nghe qua chắc là Lý Kỳ.

Hàm Hi Họa vừa thấy anh khóe miệng đã cong cong cười một cái như hoa như ngọc.

Nam Lãnh vậy mà có chút mất tự nhiên, rõ ràng một giây trước cô còn đang mặt nhăn mày nhó với Lý Kỳ, giây sau thấy anh đã bừng bừng xuân hoa. Làm anh dở khóc dở cười, cô thế này thì làm sao anh vướng với mắc nổi đây.

Nam Lãnh đóng cửa, anh thở một hơi rồi lại gần cô.

Hàm Hi Họa tranh thủ thêm ba câu với Lý Kỳ rồi viện vớ cúp máy.

“Bài viết kia là anh giết đúng không?”

Anh bị ngôn từ của cô chọc cười. Anh gật đầu ừ. “Anh giết.” Thật ra là thư ký Lưu giết trực tiếp còn anh… gián tiếp thôi. Nhưng chung quy cũng là giết rồi.

Cô dang rộng hai tay mè nheo. “Anh lại gần đi.” Giờ cô chỉ muốn ôm người đàn ông này thôi.

Nam Lãnh bước lại gần hơn, anh vừa nâng tay lên định xoa đầu cô thì cô nàng đã nhào tới siết lấy eo anh ôm chặt.

Nam Lãnh giật mình. “Em cẩn thận chút, chân em…” Hai tay anh ghì lấy cả người cô, sợ đụng chạm tới vết thương lại khiến cô đau mà hơn cả anh sẽ đau lòng.

Cả hai cứ im lặng ôm như vậy một lúc thật lâu. Nam Lãnh chợt khẽ giọng: “Mấy lời ghen tị, bôi nhọ đó em không cần để tâm.”

Anh chỉ một mực chăm chăm nhìn cô, Hàm Hi Họa cuống muốn chết cô lại gọi tiếp. “Chồng yêu…”

“Họa Họa.” Cuối cùng cũng phản hồi cô rồi.

Hàm Hi Họa chớp chớp mắt gật đầu. “Anh nói đi.” Nói càng nhiều càng tốt, hiện tại cô muốn nghe. Anh kể về những cục đá nằm im bên đường cô cũng muốn nghe.

Nam Lãnh chạm vào khuôn mặt phấn nộn của vợ. Anh dịu dàng lên tiếng: “Anh chưa từng trách em… cũng chưa từng hận em… vì tất thảy đều là anh tự nguyện.” Anh cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn chân thành. “Chỉ là khoảnh khắc em muốn ly hôn anh ở kiếp trước cứ ám ảnh anh. Anh cũng là một người đàn ông biết yêu, biết ghen, biết để bụng. Anh không cao thượng đến mức coi như tất cả đều không tồn tại…”


Chương 171
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233