Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành - Hàm Hi Họa

Chương 101


Trước Sau

Chương 101

Tạm thời bỏ qua vấn đề này, Hàm Hi Họa đẩy ngực anh, định tra hỏi anh vấn đề khiến cô buồn bực cả đêm thì phát hiện sắc mặt của anh không tốt lắm. Quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cặp mắt của anh cũng ánh lên đầy tia máu đỏ.

Hàm Hi Họa mím môi nuốt lại những lời trách cứ, ngón tay cô sờ khuôn mặt anh. Mày cô nhíu lại lo lắng hỏi. “Anh mệt lắm sao?”

Nam Lãnh không giấu ừ một tiếng. Nhưng cũng không đến mức kiệt sức, chỉ nhức đầu, có chút buồn ngủ. “Đầu em còn đâu không?”

Hàm Hi Họa định lắc đầu nhưng muốn anh dỗ dành mình nên cô bĩu môi gật đầu, đáng thương sờ tay lên băng gạt trên đầu. “Anh thổi giúp em đi.”

Nam Lãnh híp mắt nhìn cô rồi khẽ cười, anh hôn cái môi đang bĩu ra của cô. “Được, anh thổi.” Nhìn cô nhóc cong môi cười ngọt ngào, mọi mệt mỏi của Nam Lãnh cũng theo đó mà tan biến tất. Thổi thổi vài cái, ngón tay không dám dùng lực chạm vào vết thương của cô. “Đỡ chưa?”

Bị giọng nói ôn nhu của anh còn cả ánh mắt tràn đầy tình yêu kia đánh gục, Hàm Hi Họa dụi cả đầu vào khuôn ngực săn chắc của anh . “Em lừa anh đó.”

“Anh biết.” Nhưng anh nguyện tin những gì cô nói, chỉ cần cô nói anh sẽ tin. Nó không còn là sự tin tưởng mà anh dành cho cô, mà còn vì tình yêu anh đối với cô vượt qua cả những tin tưởng hay ngờ vực. Những thứ đó không đáng để anh và cô xảy ra một sự tranh cãi nào.

Khi nãy anh đã thấy tờ tạp chí giải trí trên bàn, anh cũng rõ cô đã xem. Nhưng khi thấy anh, cô lại không trách cứ hay tra hỏi. Cô đã chọn tin anh. Mà cho dù cô có không tin anh cũng nguyện giải thích để cô hiểu.

Cô không tin anh không có nghĩa cô không yêu anh, ngược lại vì quá yêu nên mới suy nghĩ được mất nhiều đến thế. Mà Lương Thục Khuê còn từng lãng vãng trước mặt cô chắc chắn đã nói nhiều lời khó nghe với cô, cô chưa từng kể anh nghe, cô chỉ từng hỏi Lương Thục Khuê là ai rồi chỉ hỏi cô và cô ta ai đẹp hơn.

Một cô gái tốt đẹp như vậy làm sao anh có thể không yêu đây. Một người phụ nữ hiểu chuyện như vậy làm sao anh có thể yêu người khác.

Cô định anh là cả đời, còn anh định cô là kiếp này, kiếp sau và tận nhiều kiếp sau nữa. Cho đến khi linh hồn cả hai hóa thành hư không tan vào không khí.

Nam Lãnh có một xúc động mãnh liệt, anh nâng khuôn mặt bé nhỏ lên, bốn mắt nhìn nhau, anh dịu dàng cúi đầu hôn môi cô.

Có lẽ anh chưa từng hôn cô dịu dàng như lúc này, Hàm Hi Họa có thể cảm nhận được sự mềm mại trong trái tim người đàn ông. Cô làm anh tan chảy, ngược lại anh sưởi ấm cô.

Nam Lãnh thật sự khá mệt rồi, anh nằm xuống rồi ôm eo kéo cô vào lòng mình. “Bảo bối, ngủ ngon.” Hai mắt anh nhắm nghiền.

Hàm Hi Họa ngước mắt nhìn, môi mỏng của anh mím lại, đôi mắt sâu hoắm đã được che giấu, sóng mũi cao tuyệt. Có lẽ bị lở giấc nên cô không ngủ lại liền được.

Ngón tay rê trên khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông, mỗi một bộ phận cô sẽ dừng lại để cảm nhận. Khi ngón tay vừa chạm vào cánh môi mềm liền bị anh nắm chặt kéo xuống áp vào ngực. Hàm Hi Họa giật thót vội nằm im nhắm tịt mắt.

Hai mắt anh vẫn nhắm, giọng trầm khàn vang lên trên đỉnh đầu cô. “Còn đùa nữa anh sẽ mặc kệ dì Mân mà cùng em đấy.”


Chương 101
Danh sách chương
Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 8Chương 7Chương 9Chương 11Chương 1Chương 12Chương 13Chương 15Chương 17Chương 16Chương 14Chương 18Chương 19Chương 20Chương 10Chương 21Chương 22Chương 24Chương 23Chương 26Chương 27Chương 25Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 33Chương 35Chương 36Chương 34Chương 37Chương 32Chương 39Chương 40Chương 41Chương 38Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 58Chương 59Chương 61Chương 62Chương 63Chương 60Chương 64Chương 56Chương 65Chương 66Chương 68Chương 67Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 73Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 85Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 96Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 107Chương 108Chương 105Chương 109Chương 111Chương 114Chương 113Chương 115Chương 110Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 124Chương 122Chương 121Chương 123Chương 125Chương 126Chương 128Chương 129Chương 127Chương 132Chương 131Chương 134Chương 130Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 133Chương 143Chương 144Chương 145Chương 147Chương 149Chương 151Chương 148Chương 150Chương 152Chương 153Chương 155Chương 154Chương 146Chương 156Chương 158Chương 157Chương 159Chương 160Chương 161Chương 163Chương 164Chương 162Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 174Chương 173Chương 175Chương 176Chương 178Chương 177Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 189Chương 188Chương 190Chương 191Chương 193Chương 192Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 204Chương 202Chương 206Chương 208Chương 207Chương 205Chương 210Chương 209Chương 212Chương 211Chương 213Chương 215Chương 217Chương 214Chương 216Chương 220Chương 221Chương 218Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 227Chương 219Chương 228Chương 229Chương 226Chương 230Chương 232Chương 231Chương 233